Vietnam
1800 234 235
info@vnemart.com.vn

Kể lại chuyện Thạch Sanh có lời kể của Lí Tống (5 bài văn mẫu)

Văn mẫu cấp 6: Đóng vai Lý Thông Kể lại văn bản thuyết minh về Thạch Sanh và 5 bài văn mẫu cấp 6 hay nhất

Thạch Sanh là một trong những truyện cổ tích nổi tiếng. Tác phẩm đã học trong phân môn ngữ văn lớp sáu.Download.vn sẽ cung cấp bài văn mẫu lớp 6: Kể lại chuyện Thạch Sanh thành Lý Thông, mời các bạn cùng tham khảo chi tiết sau đây.Chủ đề: Đóng vai Lý Thông theo câu chuyện Thạch Sanh, kể lại câu chuyện của mình và gửi gắm thông điệp đến mọi người: Hãy bảo vệ cái thiện, chống lại cái ác, noi gương anh hùng Thạch Sanh.

Kể lại chuyện Thạch Sanh đóng vai Lý Thông

Kể lại Chuyện Thạch Sanh làm Lý Thông – Văn mẫu 1

Tôi tên là Lý Thông, làm nghề bán rượu. Có lần, khi đi ngang qua một cây đa, một thanh niên đang gánh một bó củi lớn. Nghĩ người đàn ông có sức khỏe tốt, tôi liền đến hỏi và được biết anh ta tên là Thạch Sanh. Thấy anh sống độc thân, tôi liền đề nghị kết nghĩa anh em. Thạch Sanh đồng ý không chút suy nghĩ và dọn về ở cùng tôi và mẹ già.Mẹ con tôi nhàn hơn rất nhiều kể từ khi có Thạch Sanh. Thuở ấy, trong vùng có một yêu tinh, làm phép lạ, thường ăn thịt người. Các sĩ quan đến tiêu diệt chúng nhiều lần nhưng không được. Dân làng hàng năm xây miếu thờ, nhân gian.Năm đó, đến lượt tôi. Tôi nghĩ bụng sẽ lừa được Thạch Sanh. Chiều hôm đó, khi Sahsan đi lấy gỗ, tôi dọn ngay một đĩa rượu thịt và nói:- Tối nay đến lượt tôi đền, vì còn một mẻ rượu chưa hoàn thành, anh hãy chăm chỉ cho tôi, sáng mai tôi sẽ về.Thạch Sanh nghe tôi nói vậy chắc chắn đồng ý ngay. Còn tôi, tôi bình yên vì không phải giao cuộc đời mình cho một con yêu tinh. Đêm đó tôi đang ngủ ngon thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Nghe như Thạch Sanh. Mẹ con tôi háo hức cầu xin với ý nghĩ linh hồn Thạch Sanh sắp lấy mạng mình. Thạch Sanh vào nhà kể cho tôi nghe chuyện giết yêu tinh thì tôi hiểu rằng chàng chưa chết thật. Nghe xong, tôi nói ngay với Thạch Sanh:- Con trăn đó thuộc về vua được nuôi từ lâu. Bây giờ nếu bạn giết nó, tất cả bạn sẽ bị xử tử. Chạy đi ngay và tôi sẽ lo mọi thứ.Thạch Sanh hay tin nên trốn thoát. Ngày hôm sau, tôi vui mừng đưa đầu yêu tinh vào cung, nơi tôi được vua ban thưởng và phong làm công tước.Nhà vua có một công chúa đến tuổi kết hôn. Hoàng tử nhiều nước cử sứ giả đến cầu hôn công chúa, nhưng không ai bằng lòng. Nhà vua phải tổ chức lễ hội cho hoàng tử các nước và thiên hạ để công chúa lên lầu ném quả cầu may mắn: chỉ cần quả bóng trúng ai thì công chúa sẽ cưới người đó. Tôi cũng tham dự buổi lễ. Công chúa vừa lên lầu ném cầu thì bị đại bàng cướp mất.Kể từ ngày công chúa mất tích, nhà vua rất lo lắng, sai tôi đi tìm công chúa và hứa gả công chúa. Nhưng tôi biết tìm cô ấy ở đâu. Tôi truyền lệnh cho dân chúng tổ chức lễ hội mười ngày để nghe. Trong lễ hội, tôi gặp lại Thạch Sanh. Tôi đã nói với anh ấy về việc tìm công chúa. Thạch Sanh cho biết đã biết hang đại bàng và xin đi cùng. Trong hang động, Sahsan cầu xin xuống núi để cứu công chúa. Sau khi tôi giải cứu công chúa, tôi đã cho người lấp cửa hang, bẫy Sahsan ở bên dưới.Kể từ khi được giải cứu trở về cung điện, công chúa không nói hay cười. Nhà vua lập tức hoãn đám cưới. Tôi đã phải gọi rất nhiều bác sĩ. Nhưng không ai có thể cứu cô ấy. Đột nhiên, một ngày nọ, một âm thanh kỳ lạ phát ra từ cung điện. Công chúa nghe xong liền cười khanh khách, sai nhà vua cho gọi người đánh đàn. Tôi cũng được nhà vua triệu tập. Thì ra người đánh đàn là Thạch Sanh. Trái tim tôi ngập tràn lo lắng và sợ hãi khi nhìn thấy anh. Thạch Sanh đem mọi sự việc tâu lên vua. Nhà vua nghe vậy thì vô cùng tức giận, bắt mẹ con tôi giao cho Sahsan. Tôn trọng tình cũ, Thạch Sanh hãy về chung một nhà.Trên đường về nhà, tôi và mẹ bị sét đánh và biến thành vảy. Giờ đây, khi phải chịu kiếp súc sinh, tôi rất ân hận vì những lỗi lầm của mình.

Kể lại Chuyện Thạch Sanh làm Lý Thông – Văn mẫu 2

Tôi tên là Lý Thông, làm nghề bán rượu. Nhờ nghệ thuật nấu rượu ngon mà người dân trong làng xa gần đều biết đến.Có lần, tôi đang ngồi trong quán nước bên cây đa uống nước thì thấy một thanh niên nước da bánh mật, lưng đeo bó củi to. Tôi tò mò, hỏi ra mới biết đó là Sahsan, một đứa trẻ mồ côi kiếm sống bằng nghề kiếm củi. Thấy Thạch Sanh hiền lành, khỏe mạnh, mồ côi, tôi thầm nghĩ: “Thạch Sanh khỏe mạnh mà khờ khạo, phải có công lớn mới đem về nuôi được”. Vì vậy, tôi đề nghị kết nghĩa với Sahsan và sau đó mời anh ta ở nhà để tôi có thể lợi dụng anh ta một cách dễ dàng.Mẹ con tôi nhàn hơn rất nhiều kể từ khi có Thạch Sanh. Anh ấy đã cố gắng hết sức để làm những công việc khó khăn ở nhà. Mẹ tôi và tôi đã rất thoải mái kể từ đó. Thuở ấy, ở vùng này có một yêu tinh rất hung dữ, với phép thuật bất khả chiến bại, thường bắt người ta ăn tối. Dân làng hàng năm phải xây miếu thờ, cúng tế một con người để nó bớt tàn phá.Tại nhà tôi năm đó. Tôi hỏi ý kiến ​​mẹ và nghĩ ra kế để lừa Thạch Sanh hiến mạng cho mình. Tối hôm đó, tôi mời Thạch Sanh đi ăn uống, và nhờ vả:- Sắp tới, tôi có chuyến giao rượu đường dài. Rất tiếc, làng đã cử ông đến canh giữ chùa. Chuyến hàng này rất quan trọng, tôi không yên tâm, bạn có thể giúp tôi đi chùa thay tôi được không?Thấy tôi kêu cứu, Sahsan trả lời không chút do dự:- Anh cứ để đó cho tôi.Nghe xong, mẹ con tôi mừng lắm. Đêm đó, tôi đang lim dim thì nghe thấy tiếng gõ cửa, rồi giọng của Sahsan:- Anh Lý Tống! … Ông Lý Tống!Nghe tiếng gọi, mẹ con tưởng Thạch Sanh quay lại giết. Tôi và mẹ đứng trước cửa nhà, háo hức van xin:- Em yêu, anh đã sống chết vì mẹ con em …Thạch Sanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên ngập ngừng:- Em yêu, là anh. Tôi chết rồi, tôi còn sống!Đến lúc đó tôi không tin Thạch Sanh còn sống. Nhưng làm sao nó có thể sống lại được? Chẳng lẽ biết trong chùa có kẻ xấu, chỉ là cứu cánh nên mới quay lại đây báo thù. Tôi mở cửa và hỏi:——Vậy sao cậu về sớm vậy, tôi sẽ cho cậu xem chùa.Hỏi ra thì Thạch Sanh mới thành thật kể chuyện giết yêu tinh, giờ mẹ con tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Thấy Thạch Sanh đang ôm chăn, tôi liền nói:- Trời ạ, cái thắt lưng boa đó đã được nhà vua nuôi từ lâu rồi. Bây giờ, nếu bạn bắt nó và giết nó, bạn sẽ không tránh khỏi hình phạt tử hình. Chà, trời chưa sáng và bây giờ bạn nên lo lắng về việc trốn đi! Để anh ấy ở nhà lo việc gì đó.Thạch Sanh nghe tôi nói mà không mảy may nghi ngờ. Sáng sớm hôm sau, ta vui vẻ mang xác yêu tinh đến kinh thành nhận giải. Tôi được nhà vua khen ngợi là đô đốc.Năm đó, nhà vua có một người con gái nên duyên vợ chồng, nhưng vẫn chưa chọn được người con gái thích hợp. Vì vậy nhà vua nghĩ ra cách để công chúa trên lầu ném quả cầu may mắn. Bất cứ khi nào quả bóng tiếp đất vào người nào đó, người đó sẽ trở thành hiệp sĩ. Em cũng háo hức được tham gia lễ ném còn này, vì biết đâu em sẽ giành được hoa cẩm tú cầu và trở thành tiên nữ. Nhưng ngay khi công chúa lên lầu ném cầu, nó đã bị đại bàng cướp mất. Cả thành phố đang bận rộn đi tìm công chúa.Tôi được lệnh của nhà vua đi tìm công chúa và hứa sẽ kết hôn với cô ấy. Nhưng tôi vừa mừng vừa lo. Trên đường đi tìm công chúa, tôi đã gặp Thạch Sanh. Tôi đã kể cho anh ấy nghe toàn bộ câu chuyện. Thạch Sanh cho biết chàng biết Đại bàng ở đâu nên rủ đi cùng. Khi đến đó, Sahsan cũng tình nguyện xuống hang sâu để tìm kiếm công chúa. Anh ấy đã giải cứu công chúa, và tôi đã cử người lấp lỗ và bẫy Sahsan ở bên dưới.Tuy nhiên, kể từ khi công chúa trở lại cung điện mà không nói hoặc cười, nhà vua rất lo lắng. Tôi đã mời nhiều nhà sư và đạo sĩ đến cúng tế, nhưng vô ích. Một ngày nọ, tiếng đàn piano của ai đó phát ra từ nhà tù. Đột nhiên, công chúa cất tiếng, muốn gặp người đàn hạc. Nhà vua lập tức ra lệnh cho người chơi vào cung. Trước mặt mọi người, tôi đã bị Sahsan buộc tội. Nhà vua muốn trừng phạt tôi nhưng Sahsan vẫn yêu tôi nên đã đuổi mẹ con tôi về quê ngoại. Trên đường về nhà, mẹ con tôi bị sét đánh và biến thành con bọ hung.

Có thể bạn quan tâm  Nhà soạn nhạc "Hou Sanye"

Kể lại Chuyện Thạch Sanh làm Lý Thông – Văn mẫu 3

Tôi tên là Lý Thông, nhân viên bán rượu. Khi tôi đang bán rượu ở xã Gaoping, tôi đang ngồi bán rượu bên gốc cây đa thì thấy một người đàn ông đang gánh một đống củi lớn. Tôi nghĩ bụng này chắc là người rất khỏe mạnh nên đến làm quen.Tên anh ấy là Sahsan. Cô mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tài sản của cô không có gì khác ngoài chiếc búa do cha cô để lại. Tôi biết anh chàng này thật thà, dễ bị lợi dụng nên tôi quyết định kết nghĩa anh em với Thạch Sanh rồi bảo anh về nhà sống với tôi và mẹ già. Thạch Sanh sẵn sàng nhận lời.Từ đó, Thạch Sanh chấp nhận gánh vác mọi việc nặng nhọc ở nhà. Mẹ tôi và tôi đều thoải mái. Vào thời đó, ở vùng này có một yêu tinh rất hung dữ, có phép thuật vô song, thường bắt người ta ăn tối. Để yên tâm, dân làng tự nguyện đầu hàng và để nó ăn thịt mà không làm phiền dân làng. Lần đó, đến lượt gia đình tôi, tôi đã nghĩ ra cách để Thạch Sanh ra đi. Tối đó, tôi mời Thạch Sanh đi ăn uống rồi xin vào trông coi chùa. Thạch Sanh không nghĩ ngợi nhiều mà nhận lời ngay. Mẹ và tôi rất hạnh phúc.Đêm đó, tôi đang ngủ ngon thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Sahsan, tôi và mẹ tưởng rằng Sahsan đã quay lại chấp nhận số phận của mình, chúng tôi sốt sắng van xin. Sau khi nghe Thạch Sanh giải thích sự tình, lúc này hai mẹ con mới thở phào nhẹ nhõm. Ta còn lừa Thạch Sanh rằng đó là con vật của vua để chàng bỏ chạy. Sáng hôm sau, tôi cầm đầu yêu tinh đến gặp nhà vua. Tôi được nhà vua khen ngợi là đô đốc.Năm đó, nhà vua có một người con gái nên duyên vợ chồng, nhưng vẫn chưa chọn được người con gái thích hợp. Vì vậy nhà vua nghĩ ra cách vứt bỏ cái kén, ai bắt được cầu sẽ được làm thiếp. Ngay trong đám cưới, công chúa đã bị một con đại bàng rất lớn bắt đi. Nhà vua rất vội vàng và giao cho tôi nhiệm vụ đi tìm công chúa.Trên đường đi, em gặp Thạch Sanh. Thạch Sanh nghe tôi nói đã biết hang ở đâu và xin đi cùng. Tôi đồng ý ngay lập tức. Đến đó, Thạch Sanh xin xuống hang để giải cứu công chúa. Sau khi công chúa được cứu, tôi sai người lấp hố, rồi đưa công chúa về cung. Nhưng kể từ ngày đó, công chúa không nói và cũng không cười. Nhà vua vội vàng và cố gắng hết sức, nhưng vô ích.Một ngày nọ, tiếng đàn từ cung điện. Công chúa nghe xong cười vui vẻ. Nhà vua sửng sốt, liền cho đàn đánh đàn. Hóa ra là Thạch Sanh. Ông giải thích tình hình khiến nhà vua tức giận. Mẹ con tôi bị vua bắt đày đến Sahsan xét xử. Anh ấy thương tôi nên cho tôi về quê với mẹ. Nhưng giữa chừng, mẹ con tôi bị sét đánh biến thành vảy.

Kể lại Chuyện Thạch Sanh làm Lý Thông – Văn mẫu 4

Tôi tên là Lý Thông, làm nghề bán rượu. Một lần, trên đường đi bán rượu về, tôi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, cường tráng. Tôi đến ngay để hỏi thăm người quen.Tên anh ấy là Sahsan. Tốt bụng và trung thực. Tôi ngay lập tức đề nghị được trở thành một người anh kết nghĩa. Thạch Sanh lớn lên thiếu thốn tình cảm nên khi tôi mở lời, chàng đã đồng ý. Thạch Sanh nói:- Em không trách anh nghèo nhưng đã là anh em kết nghĩa, anh vui lắm, em hứa sẽ nghe lời và giúp đỡ anh nhiều.Sau đó cả hai chúng tôi về nhà. Từ khi có Thạch Sanh, mẹ con tôi đỡ vất vả hơn rất nhiều. Mẹ tôi và tôi đã rất hạnh phúc khi được ra ngoài. Khi đó, có một yêu tinh lớn ở làng tôi. Hàng năm dân làng phải cúng cho nó một mạng sống, nếu không sẽ làm xáo trộn, giữ yên bình cho làng. Năm đó đến lượt gia đình tôi, không muốn giao mạng cho yêu tinh, tôi phải bày mưu cầu cứu Thạch Sanh. Tối hôm đó, sau khi cả nhà ăn uống, tôi nói với anh ấy:- Tối nay tôi có một mẻ rượu lớn, cần trữ lại, không đi chùa được, đi được không?Nghe xong, Thạch Sanh nhận lời tôi mà không thắc mắc. Mẹ tôi và tôi rất hạnh phúc vì cuối cùng đã thoát khỏi ngày tận thế này. Tuy nhiên, vào nửa đêm, khi hai mẹ con đang ngủ say, tôi nghe thấy giọng của Sahsan:- Anh Tống, anh về rồi, anh ra mở cửa cho em.Tưởng hồn Thạch Sanh hiện về trả thù nên rất sợ hãi. Anh ta đi đến bàn thờ và khóc, cầu xin tổ tiên của mình, và bước ra cửa. Nhưng thật bất ngờ, tôi lại nghe thấy tiếng Thạch Sanh gọi. Tôi ngay lập tức mở cửa và nhìn thấy anh ta đang ôm cái đầu to của một con yêu tinh. Nghe Sahsan kể chuyện giết sâu bọ, tôi hoàn hồn, cảm phục nhưng không muốn Sahsan được vua ban thưởng nên nói:- Đây là thú cưng của hoàng thượng, tại sao lại giết nó? Bây giờ, nếu tôi biết, tôi chắc chắn sẽ phạm tội với một tà giáo. Cô phải chạy đi, tôi sẽ lo mọi việc ở đây.Thạch Sanh nghe xong liền bị thuyết phục, thu dọn đồ đạc, trở lại cây đa cũ. Còn ta, sáng hôm sau rước đầu yêu tinh vào triều nhận giải thưởng, vua tỏ vẻ hài lòng khen ngợi, phong ta làm tướng của triều đình.Nhà vua có một cô con gái đến tuổi kết hôn. Nhiều hoàng tử đến cầu hôn nhưng nàng đều không đồng ý. Vua tổ chức lễ hội ném kén. Trong những năm qua, các thành phố lớn trên cả nước đã đến tham gia nghi lễ và ai bắt được cầu sẽ là con rể của nhà vua. Nhưng trong buổi lễ, khi công chúa chuẩn bị ném cầu, một con đại bàng bay ngang qua và sà xuống cướp lấy. Nhà vua lo lắng lắm, liền sai ta đi tìm công chúa, tìm được thì hứa gả con và truyền ngôi cho.Tôi bối rối vì không biết tìm công chúa ở đâu. Ngẫm lại, lúc cuối cùng, Thạch Sanh là người đã giúp tôi lập công nên tôi đã tìm cách gặp lại chàng. Ta mở một hội lớn, Đạt Sanh cũng đến xem hội. Tôi kể cho anh ấy nghe câu chuyện công chúa bị đại bàng bắt, và anh ấy nói:- Hôm qua, khi đang ngồi đốn củi dưới gốc cây đa, mồ hôi nhễ nhại nhìn lên nền nhà thì thấy một con đại bàng đang chôm chỉa một cô gái. Tôi đã bắn nó một mũi tên, vết thương không được quá sâu nên nó vẫn muốn bay đi. Lần theo dấu máu, tôi tìm thấy hang động của nó.Vui mừng khôn xiết, tôi thu quân, để anh ta dẫn đầu. Khi đến hang động, Sahsan mang theo cung tên và tình nguyện hạ hỏa để cứu đại bàng. Tôi buộc dây quanh lưng và Thạch Sanh bảo chàng theo sợi dây xuống. Sau khi công chúa được cứu, tôi quay lại với công chúa và để lại Sahsan trong hang động.Kể từ khi công chúa trở lại, mọi người không nói chuyện hay cười đùa, và mọi người mặc gì họ muốn. Cả nhà vua và tôi đã làm hết sức mình để mời những người chữa bệnh giỏi nhất trở lại để chữa trị cho những người không thể chữa lành. Một ngày nọ, âm thanh của thánh pipa vang lên trong nhà tù, đánh thức hoàng đế và đức vua. Công chúa đã cười hạnh phúc khi nghe thấy âm thanh của chiếc pipa, và hướng dẫn cha cô gọi ai đó để chơi pipa. Ngạc nhiên thay, chính Sahsan lại là người chơi đàn, và tôi rất xấu hổ khi Sahsan vạch trần và kết tội lâu dài của tôi trước mặt triều thần. Sau khi nhà vua nghe lời, ông giao con gái của mình cho Sahsan và để anh ta quyết định hình phạt cho tôi và mẹ tôi. Thạch Sanh ân cần tha thứ cho gia đình tôi, nhưng trên đường về mẹ con tôi bị sét đánh chết biến thành vảy.Bây giờ, khi tôi sống trong bộ dạng bọ hung, tôi khốn khổ đến cùng cực. Đây là cái giá mà tôi phải trả cho sự tàn nhẫn và tham lam của mình. Tôi chỉ khuyên các bạn, đừng sống như tôi, điều tốt nhất trên đời là sống thật lòng.

Có thể bạn quan tâm  Tóm tắt về Người đàn ông trong túi (11 Mẫu)

Kể lại Chuyện Thạch Sanh làm Lý Thông – Văn mẫu lớp 5

Tôi tên là Lý Thông, nhân viên bán rượu. Khi tôi đang bán rượu ở xã Gaoping, tôi đang ngồi bán rượu bên gốc cây đa thì thấy một người đàn ông đang gánh một đống củi lớn. Tôi nghĩ bụng này chắc là người rất khỏe mạnh nên đến làm quen.Thì ra chàng tên là Thạch Sanh, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chẳng có gì ngoài chiếc búa cha để lại. Tôi biết anh chàng này thật thà, dễ bị lợi dụng nên tôi quyết định kết nghĩa anh em với Thạch Sanh rồi bảo anh về ở với tôi và mẹ già.Mẹ con tôi nhàn hơn rất nhiều kể từ khi có Thạch Sanh. Vào thời đó, ở vùng này có một yêu tinh rất hung dữ, có phép thuật vô song, thường bắt người ta ăn tối. Để yên tâm, dân làng tình nguyện giao người cho nó, cho nó ăn thịt, đừng quấy rầy nữa. Năm đó, đến lượt gia đình tôi, tôi đã nghĩ ra cách để Thạch Sanh thế chỗ. Tối đó, tôi mời Thạch Sanh đi ăn uống rồi xin vào trông coi chùa. Thạch Sanh không nghĩ ngợi nhiều mà nhận lời ngay. Mẹ và tôi rất hạnh phúc.Đêm đó, tôi đang ngủ ngon thì nhận được điện thoại của Thạch Sanh. Tôi và mẹ tưởng Thạch Sanh quay lại lấy mạng nên khẩn thiết van xin. Thạch Sanh kể chuyện giết yêu tinh. Nghe vậy, tôi nói ngay với Thạch Sanh:- Nhà vua giữ thắt lưng buộc bụng trong một thời gian dài. Bây giờ nếu bạn giết nó, tất cả bạn sẽ bị xử tử. Bây giờ trốn đi và tôi sẽ lo mọi thứ.Thạch Sanh hay tin nên trốn thoát. Tôi đưa đầu yêu tinh vào cung, được vua ban thưởng và phong làm công tước.Nhà vua có một cô con gái đến tuổi kết hôn. Hoàng tử nhiều nước cử sứ giả đến cầu hôn công chúa, nhưng không ai bằng lòng. Nhà vua nghĩ ra một bữa tiệc lớn, đường ai nấy đi, công chúa ném quả cầu may mắn lên lầu: chỉ cần quả bóng chạm vào một người thì công chúa sẽ cưới người đó. Nhưng ngay khi công chúa lên lầu ném cầu, nó đã bị đại bàng cướp mất.Nhà vua vội vàng sai tôi đi tìm công chúa. Nhưng tôi biết tìm cô ấy ở đâu. Tôi truyền lệnh cho dân chúng tổ chức lễ hội mười ngày để nghe. Tình cờ, tôi gặp Thạch Sanh đang đi dự lễ hội âm nhạc. Tôi đã nói với anh ấy về việc tìm công chúa. Thạch Sanh cho biết đã biết hang đại bàng và xin đi cùng. Anh đưa tôi và những người lính đến Tổ đại bàng. Thạch Sanh gợi ý xuống núi giải cứu công chúa. Ta đã cho người lấp cửa hang và nhốt Thạch Sanh bên dưới.Kể từ khi được giải cứu trở về cung điện, công chúa không nói hay cười. Nhà vua ngay lập tức hoãn đám cưới và tôi đã gọi rất nhiều bác sĩ về nhưng vẫn không chữa được cho cô ấy. Một ngày nọ, một âm thanh lạ phát ra từ cung điện. Công chúa nghe xong liền cười khanh khách, sai nhà vua cho gọi người đánh đàn. Hóa ra là Thạch Sanh. Tôi đã rất lo lắng khi gặp anh ấy. Thạch Sanh kể lại toàn bộ sự việc cho vua nghe. Nhà vua rất giận kẻ đã bắt mẹ con tôi và giao cho Sahsan. Cảm phục tình cũ, Thạch Sanh cho mẹ con về nhà ngoại.Trên đường về nhà, tôi và mẹ bị sét đánh và biến thành vảy. Bây giờ, tôi vô cùng hối hận về tội lỗi của mình.Bằng cách chia sẻ:

  • Lượt tải: 91

Lượt xem: 20.100 Dung lượng: 465,3 KB Liên kết tải xuống

Liên kết tải xuống chính thức:

Các phiên bản khác và liên quan:

Tìm Thêm Thông Tin: Văn Mẫu Thạch Sanh Cấp 6Các tài liệu tham khảo khácChủ đề liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.