Vietnam
1800 234 235
info@vnemart.com.vn

Nêu tâm trạng và hành động của em khi cứu A Phủ (7 bài văn mẫu)

Bài văn mẫu lớp 12: Dàn ý Phân tích tâm trạng và hành vi của em trong bài Cứu A Phủ Đêm 8 Dàn ý + Sơ đồ tư duy về cảm xúc của em trong bài Cứu A Phủ

Trong đêm vợ chồng Apu giải cứu Apu, bài phân tích dàn ý tâm trạng và hành động của Mị, mang đến 8 bài văn mẫu chi tiết nhất. Qua đó giúp tác giả bao quát được nội dung chính, các luận điểm, luận điểm cần triển khai, tránh tình trạng lạc đề, lạc đề hoặc lặp ý, viết được một bài viết hoàn chỉnh, súc tích.Chiến dịch của tôi để cứu Đêm hội Afghanistan là một hành động táo bạo và bất ngờ. Tôi dần đánh thức từ trong tiềm thức phần ý thức đã bị tê liệt bấy lâu nay, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết tội ác của hai cha con “chúng nó trói người chết”. Cảm thông sâu sắc cho số phận bi thảm của Afu, Mi đã có hành động táo bạo khi cởi trói cho Afu. Ngoài ra, các em có thể xem thêm bài phân tích tính em, bài phân tích về Apu, bài tổng hợp các bài văn mẫu của vợ chồng Apu.

Nêu tâm trạng và hành động của tôi trong đêm cứu Afu

Nêu tâm trạng và hành động của tôi trong đêm cứu Afu

Đề cương số 1

1. Bắt đầu một lớp họcGiới thiệu đôi nét về em trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”.2. Cơ thểPhân tích tâm trạng của tôi vào ban đêm để mở khóa AfuVề A Phủ: Một chàng trai cùng thân phận như tôi phải ở nhờ nhà thống lý Pá Tra để trả nợ. Anh ta bị trói hết ngày này qua đêm khác đêm này qua đêm khác vì bị mất bò.- Mở khóa Tâm trạng đêm giao thừa của A Phủ:

  • Trong nhà thống đốc của tôi, Patra, cuộc sống chết tiệt vẫn tiếp diễn. Thời gian bị nguyền rủa khiến cô trở thành người câm trước mọi thứ. Tôi không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đêm đầu tiên em thổi lửa sưởi ấm đôi tay. Tâm hồn tôi tê liệt trước mọi thứ, và mặc dù tôi đã ra ngoài nhóm lửa và bị Aso đánh trong bếp, tôi vẫn ra ngoài nhóm lửa vào ngày hôm sau một cách bình thản như đêm hôm trước.

Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi, không phải mọi thứ đều bình yên. Tôi kinh hãi những đêm đông dài buồn bã trên núi. Căn nhà vắng lặng và tôi tá hỏa. Đối với tôi, nếu không có ngọn lửa đó, cô ấy sẽ khô héo. – Những người cùng cảnh ngộ:Vì ngọn lửa, tôi đã nhìn Afu vào đêm hôm đó và thấy một giọt nước mắt long lanh đang lăn dài trên gò má nhợt nhạt của mình. Giọt nước mắt đó khiến tôi chợt nghĩ đến đêm trước khi Aso trói tôi lại, và tôi phải đứng đó bị trói như vậy. Tôi đã khóc nhiều lần, nhưng nước mắt cứ chảy dài trên miệng, xuống cổ không thể nào lau được. Và sau đó tôi dường như nghĩ về gần và xa: rất nhiều, chỉ đêm mai mà một người đàn ông khác sẽ chết, vì đau đớn, vì đói, vì lạnh, về việc phải chết. Tôi là phụ nữ, nó đã đưa tôi đi báo ma nó rồi, tôi còn biết đợi ở đây cho đến ngày xương rơi … tại sao người đó lại chết?- Tình yêu lớn hơn cái chết:Thương cho A Phủ nhiều như thương cho chính mình. Tôi cảm thấy tiếc cho Afu không được quan tâm. Cô ấy cũng sợ rằng nếu cô ấy mở khóa cho anh chàng, Patra và con trai anh ta sẽ biết họ sẽ quay lại và phải chết trên chiếc cọc đó một lần nữa … nhưng có lẽ tình yêu của tôi còn lớn hơn cái chết. Tình yêu này đã khiến cô ấy phải hành động để hiểu Afu.- Từ cứu người đến cứu chính mình:

  • Tôi đứng bất động trong bóng tối khi cởi dây trói cho A Phủ. Nhưng, ngay lúc đó, trong lòng người phụ nữ tội nghiệp ấy, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi cũng chạy ra ngoài. Trời tối. Nhưng tôi vẫn đang bước đi. Vì ở đây bạn sẽ chết.

Đây không phải là hành vi bản năng. Thay vào đó, với sự thức tỉnh của ký ức, khát vọng được sống tự do khiến tôi phải đuổi theo người mà mình vừa cứu. Ta đã giải phóng A Phủ, ta đã giải phóng chính mình! Nước đi táo bạo và bất ngờ đó là kết quả tất yếu của sức sống tiềm tàng khi cô gái yếu đuối dám chống lại cả đấng hùng mạnh và đấng thiêng liêng. 3. Kết luận:

  • Thông qua việc Afu làm sáng tỏ tâm trạng của My trong đêm hôm đó, chúng ta có thể thấy được sức sống tiềm ẩn của một người phụ nữ luôn bị dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, dường như mất hết cả đời sống tinh thần. Có được cái nhìn nhân văn như vậy mới có tình yêu và niềm tin vững chắc vào người viết.

Tô Hoài miêu tả diễn biến tâm trạng của nhân vật Mị rất tự nhiên, hợp lí, chân thực. Nếu bạn không nhìn thấy sự thay đổi tâm trạng của nhân vật, bạn sẽ không hiểu được hành vi của nhân vật. Động thái cuối cùng của tôi – mở khóa Afu – có vẻ đáng ngạc nhiên, nhưng nó phù hợp với quy luật tâm lý con người, quy luật cuộc sống. Các nhà văn không chỉ cung cấp cho độc giả những nhân vật biết cách hành động, mà quan trọng hơn là tại sao họ lại hành động. Tô Hoài rất thành công khi tạo nên một nhân vật có nội lực mạnh mẽ ẩn sau gương mặt vô hồn, vô cảm của Mị. Vì vậy, nó được một số người coi là “nhân vật thành công nhất trong văn xuôi cách mạng Việt Nam đương đại”.

Dàn ý số 2

Một loại. Lễ khai mạc

  • Vài nét về tác giả Tô Hoài và truyện ngắn Vợ chồng A Phủ

Dẫn dắt câu hỏi: Làm sáng tỏ tâm trạng của nhân vật Cơm đêm Afu b. Thân hình

  • Tổng quat:

Tạo thành tình huống khái quát hóa – Giới thiệu A Phủ: Một chàng trai cùng thân phận như tôi phải ở nhờ nhà thống lí Pá Tra để lấy tiền trả nợ. Vì mất bò nên anh bị trói hết ngày này qua đêm khác.Nội dung chính– Mở ra tâm trạng đêm giao thừa của A Phủ:Cuộc sống lưu vong của tôi trong Dinh Thống đốc ở Patra vẫn tiếp tục. Sự kiện thời gian chết tiệt đã biến thành một chàng trai luôn giữ im lặng về mọi thứ. Tôi không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đêm đầu tiên em thổi lửa sưởi ấm đôi tay. Tâm hồn tôi tê liệt trước mọi thứ, và mặc dù tôi đã ra ngoài nhóm lửa và bị Aso đánh trong bếp, tôi vẫn ra ngoài nhóm lửa vào ngày hôm sau một cách bình thản như đêm hôm trước. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi, không phải mọi thứ đều bình yên. Tôi kinh hãi những đêm đông dài buồn bã trên núi. Căn nhà vắng lặng và tôi tá hỏa. Đối với tôi, nếu không có ngọn lửa đó, cô ấy sẽ khô héo.- Tình yêu từ bi: Đêm đó, vì lửa, tôi nhìn Afu và thấy một giọt nước mắt pha lê chảy dài trên gò má nhợt nhạt của mình. Giọt nước mắt đó khiến tôi chợt nghĩ đến đêm trước khi Aso trói tôi lại, và tôi phải đứng đó bị trói như vậy. Tôi đã khóc nhiều lần, nhưng nước mắt cứ chảy dài trên miệng, xuống cổ không thể nào lau được. Sau đó, tôi dường như nghĩ: Nhiều đến nỗi, chỉ trong đêm mai mà những người khác sẽ chết, vì đau đớn, vì đói, vì lạnh, phải chết. Tôi là phụ nữ, nó đã đưa tôi đi báo ma nó rồi, tôi còn biết đợi ở đây cho đến ngày xương rơi … tại sao người đó lại chết?Tình yêu quan trọng hơn cái chết: Tôi cảm thấy có lỗi với Afu nhiều như tôi cảm thấy có lỗi với chính mình. Tôi cảm thấy tiếc cho Afu không được quan tâm. Cô ấy cũng sợ rằng nếu mở khóa cho anh chàng đó, cha con Patra sẽ biết chuyện và phải chết trên bài đăng đó một lần nữa … nhưng có lẽ tình yêu của tôi còn lớn hơn cả cái chết. Mối tình này đã khiến nàng hiểu được hành động của A Phủ, từ việc cứu người đến cứu chính mình: Ta đứng bất động trong bóng tối khi giải quyết A Phủ. Nhưng, ngay lúc đó, trong lòng người phụ nữ tội nghiệp ấy, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi cũng chạy ra ngoài. Trời tối. Nhưng tôi vẫn đang bước đi. Vì ở đây bạn sẽ chết. Đây không phải là hành vi bản năng. Thay vào đó, với sự thức tỉnh của ký ức, khát vọng được sống tự do khiến tôi phải đuổi theo người mà mình vừa cứu. Ta đã giải phóng A Phủ, ta đã giải phóng chính mình!Nước đi táo bạo và bất ngờ đó là kết quả tất yếu của sức sống tiềm tàng khi cô gái yếu đuối dám chống lại cả đấng hùng mạnh và đấng thiêng liêng. Bình luận: Qua tâm trạng của tôi vào đêm cởi trói cho Afu, chúng ta có thể thấy sức sống tiềm ẩn trong một người phụ nữ bị hành hạ về thể xác lẫn tinh thần, tưởng chừng như mất hết cả đời sống tinh thần. linh hồn. Có được một góc nhìn nhân sinh như vậy cần phải có tình yêu và niềm tin mãnh liệt vào tác giả. Tô Hoài miêu tả diễn biến tâm trạng của nhân vật Mị rất tự nhiên, hợp lí, chân thực. Nếu bạn không nhìn thấy sự thay đổi tâm trạng của nhân vật, bạn sẽ không hiểu được hành vi của nhân vật.Động thái cuối cùng của tôi – mở khóa Afu – có vẻ đáng ngạc nhiên, nhưng nó phù hợp với quy luật tâm lý con người, quy luật cuộc sống. Các nhà văn không chỉ cung cấp cho độc giả những nhân vật biết cách hành động, mà quan trọng hơn là tại sao họ lại hành động. Tô Hoài rất thành công khi tạo nên một nhân vật có nội lực mạnh mẽ ẩn sau gương mặt vô hồn, vô cảm của Mị. Vì vậy, nó được một số người coi là “nhân vật thành công nhất trong văn xuôi cách mạng Việt Nam đương đại”.C. chấm dứt

  • Cảm nhận, suy nghĩ và đánh giá chung về vấn đề

Mở rộng câu hỏi bằng những ý tưởng và liên tưởng của riêng bạn

Dàn ý số 3

a) Giờ học bắt đầu:– Giới thiệu tóm tắt tác giả, giới thiệu tóm tắt tác phẩm

  • Towai là một nhà văn nổi tiếng trong giới văn học trước năm 1945. Trong kháng chiến chống Pháp, ông chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực báo chí, nhưng vẫn có một số thành tựu quan trọng trong sáng tác văn học, đặc biệt là đề tài miền núi.

Câu chuyện của vợ chồng A Phi là kết quả của việc Dư Hoài cùng bộ đội giải phóng Tây Bắc (1952), đánh dấu sự trưởng thành trong phong cách nghệ thuật của Dư Hoài. Tác phẩm kể về cuộc sống tăm tối và khát vọng sinh tồn mãnh liệt của người dân miền núi dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. – Giới thiệu chi tiết Tôi cứu Afu: Tôi là nhân vật chính, là linh hồn của tác phẩm. Chi tiết Mị lật tẩy để cứu A Phủ là những chi tiết làm nên giá trị của tác phẩm.b) Phần thân bài:* Tổng quan về công việc– Môi trường sáng tác: Tác phẩm là kết quả của chuyến đi giải phóng Tây Bắc cùng bộ đội năm 1952 của Dư Hoài. Đây là chuyến đi thực tế kéo dài 8 tháng của tác giả, với đồng bào các dân tộc thiểu số, từ vùng du kích núi cao đến các bản làng mới giải phóng.- Giá trị nội dung: “Vợ chồng A Phi” kể về câu chuyện của những người dân lao động vùng núi cao Tây Bắc không chấp nhận sự áp bức, tra tấn, tù đày của bọn thực dân, địa chủ trong cuộc sống tăm tối của vùng. Phản kháng tự do tìm kiếm sự sống.- Hồ sơ A Phủ:

  • Afu, một thanh niên có thân phận như tôi, cũng phải ở nhà thống đốc để trốn nợ.

Anh ta bị trói hết ngày này qua đêm khác đêm này qua đêm khác vì bị mất bò. * Phân tích tâm trạng và hành vi của Mị trong đêm mở màn cho A Phủ– Mở ra tâm trạng đêm giao thừa của A Phủ:

  • Cuộc sống lưu vong của tôi trong Dinh Thống đốc ở Patra vẫn tiếp tục.

Thời gian bị nguyền rủa khiến cô trở thành người câm trước mọi thứ. Tôi không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình. Mấy đêm đầu thổi lửa sưởi ấm đôi tay, tâm hồn tê tái trước mọi thứ, kể cả khi ra ngoài nhóm lửa, bị Aso quật ngã trong bếp, tôi vẫn ra ngoài sưởi ấm. cháy như đêm trước. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi, không phải mọi thứ đều bình yên. Tôi kinh hãi những đêm đông dài buồn bã trên núi. Căn nhà vắng lặng và tôi tá hỏa. Đối với tôi, nếu không có ngọn lửa đó, cô ấy sẽ khô héo. – Những người cùng cảnh ngộ:

  • Vì ngọn lửa, tôi đã nhìn Afu vào đêm hôm đó và thấy một giọt nước mắt long lanh đang lăn dài trên gò má nhợt nhạt của mình. Giọt nước mắt đó khiến tôi chợt nghĩ đến đêm trước khi Aso trói tôi lại, và tôi phải đứng đó bị trói như vậy. Tôi đã khóc nhiều lần, nhưng nước mắt cứ chảy dài trên miệng, xuống cổ không thể nào lau được.

Rồi hình như tôi đang nghĩ: cứ thế này thì đêm mai, bên kia sẽ chết, chết vì đau, chết đói, chết cóng, và phải chết. Tôi là phụ nữ, nó đã đưa tôi đi báo ma nó rồi, tôi còn biết đợi ở đây cho đến ngày xương rơi … tại sao người đó lại chết? – Tình yêu lớn hơn cái chết:

  • Thương cho A Phủ nhiều như thương cho chính mình. Tôi cảm thấy tiếc cho Afu không được quan tâm.

Cô ấy cũng sợ rằng nếu cô ấy mở khóa cho anh chàng, Patra và con trai anh ta sẽ biết họ sẽ làm theo cách khác và phải chết trên chiếc cọc đó … nhưng có lẽ tình yêu của tôi còn lớn hơn cái chết. Mối tình này đã khiến nàng phải ra tay mở khóa cho A Phủ.- Từ cứu người đến cứu chính mình:

  • Tôi đứng bất động trong bóng tối khi cởi dây trói cho A Phủ. Nhưng, ngay lúc đó, trong lòng người phụ nữ tội nghiệp ấy, mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Tôi cũng chạy ra ngoài. Trời tối, nhưng tôi vẫn chạy vì tôi sắp chết ở đây. -> Đây không phải là một động thái theo bản năng. Thay vào đó, với sự thức tỉnh của ký ức, khát vọng được sống tự do khiến tôi phải đuổi theo người mà mình vừa cứu. Tôi đã giải phóng Afu và giải phóng chính mình!Bước đi táo bạo và bất ngờ đó, kết quả tất yếu của sinh lực rình rập khi cô gái yếu đuối dám chống lại cả cường quyền và thần quyền.* Đặc điểm nghệ thuật

  • Tạo tình huống câu chuyện độc đáo và hấp dẫn

Nghệ thuật miêu tả tài tình diễn biến tình cảm của nhân vật. Nghệ thuật tạo các nhân vật sống động, cá tính Ngôn ngữ hình ảnh sống động, sáng tạo và phong phú Nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn c) Kết luận:

  • Thông qua việc Afu làm sáng tỏ tâm trạng của My trong đêm hôm đó, chúng ta có thể thấy được sức sống tiềm ẩn của một người phụ nữ luôn bị dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, dường như mất hết cả đời sống tinh thần.

Khẳng định sự tài tình trong việc miêu tả nhân vật, miêu tả diễn biến tình cảm của Tô Hoài.

Dàn ý số 4

1. Giới thiệu:

  • Vài nét về Tác giả Tô Hoài.

Giới thiệu về vợ chồng Apu và tâm trạng, hành động của em trong đêm cứu Apu. 2. Phần thân bài:* cuộc đời tôi:

  • Con dâu mắc nợ, sống như nô lệ, tình cảm uể oải.

Làm việc năm này qua năm khác không nghỉ, quanh quẩn ở các ngõ ngách như con rùa, tủi nhục và cay đắng. * Tiếng sáo trong đêm tình xuân đánh thức khát vọng sống, tự do của tôi:– Tiếng sáo gọi bạn đã đánh thức trong tâm hồn tôi những kỉ niệm về một cô gái xinh đẹp, hạnh phúc và người yêu, được nhiều người trong làng theo đuổi,…Sự thức tỉnh của những tâm hồn chai cứng vì đau khổ.- Đau xót, thương xót và căm giận đứa con dâu khốn nạn mắc nợ => phản kháng: nhậu nhẹt, thổi lá, ra ngoài quần áo đẹp, thấy mình trẻ ra, …- Bị Aso trói, sợ chết, đau đớn về cơ thể => khát vọng sống sót mãnh liệt.* Cứu A Phủ trong đêm và giải thoát mạng sống:

  • Thờ ơ, không quan tâm đến sự sống chết của Afu.
Có thể bạn quan tâm  cho tôi một phút lời bài hát

Khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Afu, tôi lại nhớ đến cuộc đời đầy sẹo của mình, tôi tức giận, căm giận bọn thống lí Pá Tra, những kẻ độc ác này, chúng đã bắt “người ta phải chết, phải chết trong đau đớn”, chết đói, chết rét, phải chết ”. Tôi cảm thấy đau khổ, tôi cảm thấy đau khổ cho Ah Fu, càng nghĩ về điều đó, tôi càng không muốn, nỗi đau đã thay thế cuộc sống của con người. Nước mắt của Ah Fu, giọt nước mắt của một người đàn ông vô tội, giọt nước mắt của một người đàn ông khao khát sự sống, như giọt nước cuối cùng đã khơi dậy sự phản kháng và cảm thông trong tâm hồn tôi. Tôi không còn sợ hãi, không còn sợ hãi trước quyền lực hay thần quyền, tôi mạnh mẽ, giống như một người hùng cắt dây trói cho Afu, và tôi đã liều mạng để giữ cho anh ấy sống sót. Cứu Afu cũng là cứu linh hồn và cuộc sống của tôi.- Tôi thực sự phản kháng, tôi chống lại số phận, tôi muốn làm chủ vận mệnh của chính mình, tôi quyết định cùng Afu chạy trốn.Biểu hiện rõ nhất của khát vọng sống, khát vọng sống, khát vọng tự do mãnh liệt của một con người tự coi mình là hồn trơ như gỗ và đá, đồng thời khẳng định một sức sống tiềm tàng mạnh mẽ. .Thứ ba, kết thúc:– Hãy nói cảm giác của bạn.

Dàn ý số 5

a) Lớp học bắt đầu

  • Towai là một nhà văn nổi tiếng trong giới văn học trước năm 1945. Trong kháng chiến chống Pháp, ông chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực báo chí, nhưng vẫn có một số thành tựu quan trọng trong sáng tác văn học, đặc biệt là đề tài miền núi.

Truyện Vợ chồng A Phủ được in trong tuyển tập “Truyện Tây Bắc” là kết quả của chuyến đi giải phóng Tây Bắc (1952) của Du Hoài cùng bộ đội, đánh dấu sự trưởng thành trong phong cách nghệ thuật của Dư Hoài. Tác phẩm kể về cuộc sống tăm tối và khát vọng sinh tồn mãnh liệt của người dân miền núi dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Tôi là nhân vật chính và là linh hồn của tác phẩm. b) cơ thể* Mở khóa tâm trạng trước đêm của Afu

  • Cuộc sống lưu vong của tôi trong Dinh Thống đốc ở Patra vẫn tiếp tục.

Thời gian bị nguyền rủa khiến cô trở thành người câm trước mọi thứ. Tôi không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình. Mấy đêm đầu thổi lửa sưởi ấm đôi tay, tâm hồn tê tái trước mọi thứ, kể cả khi ra ngoài nhóm lửa, bị Aso quật ngã trong bếp, tôi vẫn ra ngoài sưởi ấm. cháy như đêm trước. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi, không phải mọi thứ đều bình yên. Tôi kinh hãi những đêm đông dài buồn bã trên núi. Căn nhà vắng lặng và tôi tá hỏa. Đối với tôi, nếu không có ngọn lửa đó, cô ấy sẽ khô héo. * Tâm trạng và hành động của tôi trong đêm cứu Afu

  • Từ tàn nhẫn đến đồng cảm: Đêm hôm trước, khi chứng kiến ​​cảnh Afu bị bắt cóc, tôi hoàn toàn thờ ơ và vô cảm. Đêm đó, những giọt nước mắt của Ah Fu đã đánh thức sự đồng cảm của tôi với mọi người (nhắc nhở tôi về quá khứ đau khổ và sự đồng cảm của tôi với những người cùng cảnh ngộ).

Nhận thức về sự tàn nhẫn và bất công: Từ hoàn cảnh của tôi và những người phụ nữ bị tra tấn trong quá khứ, đến nỗi đau và sự bất lực của Apu trước mắt tôi, tôi nhận ra họ tàn nhẫn như thế nào, nhìn thấy một con người khác và chết để làm gì. Hoạt động giải cứu: Tôi nhớ lại cuộc đời mình và tưởng tượng ra cảnh Afu trốn thoát. Khi nghĩ về điều đó, tôi không còn sợ hãi nữa. Yêu và ghét đã cho tôi sức mạnh để quyết định cứu người và liều mình cắt dây trói của Afu. Giải phóng cuộc sống của chính mình: Tôi cũng hoảng sợ khi đối mặt với nguy hiểm …; Khát vọng sống mãnh liệt thôi thúc tôi theo đuổi Afu. * Nêu ý nghĩa của tâm trạng và hành động của em

  • Tạo tình huống truyện độc đáo, hấp dẫn; cách miêu tả diễn biến tâm lí nhân vật một cách tài tình, hợp lí, dẫn đến sự thay đổi số phận của nhân vật một cách thuyết phục.

Thể hiện giá trị nhân đạo: Phát hiện và miêu tả sức sống mãnh liệt và khát vọng tự do của người lao động bị áp bức trong xã hội cũ. * Đặc sắc nghệ thuật điêu khắc

  • Tạo tình huống câu chuyện độc đáo và hấp dẫn

Mô tả tâm trạng thất thường của nhân vật Tạo nhân vật sống động có cá tính Ngôn ngữ hình ảnh sống động, sáng tạo và phong phú Nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn. c) Kết luận– Tình yêu của tôi đối với mọi người và khát vọng tự do của tôi đã không giới hạn bản thân mình. Cô đã thực sự thoát khỏi sự áp bức và trói buộc của sư phụ núi, để cùng Afu giải thoát cho chính mình.

Dàn ý số 6

1. Bắt đầu một lớp họcGiới thiệu tác giả Tô Hoài truyện ngắn Vợ chồng A Phủ và dẫn dắt nhân vật Mị trong đêm A Phủ được cứu.2. Cơ thể

  • Nhìn những giọt nước mắt của Ah Fu, tôi vừa cảm động vừa thương cho Ah Fu, lại vừa nhớ đến nỗi đau của chính mình: “Tôi nhìn lại thì thấy mắt Ah Fu vừa mở ra, một dòng nước lấp lánh từ trên má tôi chảy xuống, trời đã tối sầm lại rồi. “Một lần nữa, tôi chợt nhớ ra đêm trước khi Aso trói tôi, và tôi sẽ trói tôi lại như thế này. “

Chính vì căm phẫn, tôi mới ý thức rõ bản chất độc ác của Thống đốc Patra: “Trời đất, ông ta bắt người ta xông lên trước để ông ta chết, ông ta tự ép mình chết đi, ông ta cưỡng bức và trói người đàn bà đó đến chết cùng bệnh viện. trước đây. Ngôi nhà; chúng độc ác; Tôi là một người phụ nữ, và nó buộc tôi phải hiện ra hồn ma của nó, và sau đó tôi sẽ chờ ngày tôi ở đây mất xương, và người khác phải chết . ” Sức sống và sự thức tỉnh của tâm hồn, sự đồng cảm với con người cùng cảnh ngộ đã giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi và tôi quyết định làm sáng tỏ A Phủ, giải thoát cho mình. Nhìn lại cuộc đời, tôi nghĩ có lẽ đến một lúc nào đó, A Phủ cũng không thể siêu thoát, cha con Pá Tra bảo tôi đã bẻ khóa thì làm sao tôi không sợ, rồi tôi cũng cao chạy xa bay. A Phủ. → Sinh lực luôn rình rập trong tâm hồn tôi, dẫn đến sự phản kháng quyết liệt, táo bạo để giành lại tự do cho mình. Khi sinh lực tiềm ẩn trong tâm hồn con người được đánh thức, tất yếu sẽ chuyển hóa thành hành động phản kháng táo bạo.3. Kết luậnHãy tóm tắt giá trị của đoạn trích và đánh giá nội dung, nghệ thuật của truyện.

Dàn ý số 7

1. Giới thiệuHồ sơ của tôi trong các tác phẩm A Fu couple2. Cơ thểI. Tổng quan——Nguồn gốc và sự ra đời của tác phẩm “Vợ chồng son”.- Một cái nhìn tổng quan trước khi kết thúcEm là một cô gái trẻ xinh đẹp, tài năng đến từ vùng núi Tây Bắc. Vì món nợ cho vay nặng lãi của bố mẹ, tôi buộc phải làm con dâu để trả nợ cho nhà thống lý. Cuộc sống khốn khổ của địa ngục trần gian khiến tôi trở nên nhẫn tâm. Đêm tình xuân tràn trề sức sống ấy, tôi uống rượu, thổi sáo, bắt đầu tuổi thanh xuân. Tôi muốn đi đến trò chơi bên. Nhưng Aso đã ngăn chặn dục vọng của tôi bằng một cái rổ bằng sợi đay, và anh ta trói tôi vào một cái cột. Tôi không cảm thấy bị gông cùm, tâm hồn tôi vẫn đi theo tiếng gọi của Đêm tình. Chính sức sống của đêm ân ái ấy đã tạo điều kiện thức tỉnh và thổi bùng lên ngọn lửa giải phóng cho những người Afu sau này. Vì hổ bắt được bò nên Fu bị trói và nằm chờ chết. Thống đốc và con trai của ông ta đã trói Afu vào cột. A Phủ ở trong tình trạng: chết đau, chết đói, chết rét, chết chóc.2. Nội dung chính2.1. Ban đầu, tôi không biểu lộ cảm xúc gì khi thấy Ah Fu bị trói vào cột. “Tôi vẫn bình tĩnh thổi lửa để giữ ấm. Nếu Ah Fu là một xác chết đứng đó thì không sao”.Tâm trạng tôi lúc đầu vô cảm: sau đêm tình xuân, tôi trở về với cuộc sống chai sạn, tê cóng, tê liệt. Những gì đang xảy ra xung quanh, tôi không quan tâm, tôi không quan tâm, tôi không quan tâm. Tâm hồn tôi tê liệt trước mọi thứ. Ngay cả khi tôi ra ngoài nhóm lửa, tôi đã nói: “Aso ngã vào cửa bếp, và ngày hôm sau tôi ra ngoài đốt lửa một cách bình tĩnh như đêm trước”. Tôi tê dại một mình, không còn đau đớn về thể xác, không còn tủi nhục về tinh thần. Thân thể tôi bị chà đạp và tâm trí tôi bị sỉ nhục, nhưng tôi vẫn dửng dưng, không tức giận, hối hận, hay sợ hãi. Khi tôi vô cảm với chính mình, đó là lúc tôi ngừng quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình. Tôi vô cảm với tất cả đồng loại: “Nếu A Phủ là cái xác đứng đó thì không sao”. Các từ “bình tĩnh” và “cùng” thể hiện sự thờ ơ, lãnh đạm và vô cảm của tôi trước sự tàn nhẫn. Cay đắng cho tôi – cô ấy đã đánh mất tất cả tình yêu và lòng trắc ẩn mà bất kỳ người phụ nữ nào có được. Tất cả những gì tôi biết là, chỉ cần ở bên ngọn lửa. Lửa cô đơn, và tôi cũng vậy. Hai con người cô đơn này thức suốt đêm đông lạnh giá, giữ ấm cho nhau.2.2. Sau đó, tâm trạng của tôi thay đổi từ sự thức tỉnh lòng trắc ẩn, nhẫn tâm sang sự đồng cảm do những giọt nước mắt của Ah Fu:Một số nhà phê bình cho rằng: “Tình yêu chạm đến trái tim, và đá biến thành nước mắt”. Quả thực, những giọt nước mắt của Ah Fu đã thức tỉnh và đánh thức lòng thương người của tôi. Chính vì trận hỏa hoạn đêm đó mà tôi liếc mắt đã thấy: “Một giọt nước mắt pha lê trườn xuống khuôn mặt đen sạm của Ah Fu”. Đó là những giọt nước mắt hấp hối, những giọt nước mắt của những nô lệ bất lực bị số phận làm nhục. Nước mắt của Ah Fu không chỉ chảy dài trên gò má đen sạm mà còn chảy vào trái tim băng giá của Mi. Tôi chỉ biết rằng trái tim của Bing đã cảm động trước những giọt nước mắt của Ah Fu. Những giọt nước mắt đó làm tan băng giá trong tim tôi và phá vỡ bức tường vô hình giữ trái tim tôi; tôi thức dậy trong lòng thương xót cho những người cùng cảnh ngộ. Khi tôi có lòng thương người, tức là “nhìn người ta nghĩ đến mình”, lòng tôi đau lắm. Tôi chợt nhớ rằng khi Aso trói tôi đêm qua, tôi cũng phải làm như vậy. Tôi đã khóc rất nhiều lần nước mắt chảy dài từ miệng xuống cổ mà tôi không tài nào lau đi được. “Tác giả không nói về nỗi đau thể xác của Apu, cũng không phải sự nhục nhã của Apu, nhưng tất cả những điều này đang hiển hiện trong tâm trí của tôi. Tôi dùng chính nỗi đau của mình để cảm nhận nỗi đau của Apu. Tài liệu này thuộc về Phan Danh Hiếu các bạn ạ.Từ đó về sau, tôi vô cùng biết và căm thù sự tàn bạo của thống đốc Patra: Tôi thở dài: “Trời đất, nó bắt người ta trói đến chết, nó bắt tôi chết, nó cưỡng bức và trói chết đàn bà. Tôi ở trong đó.” ngôi nhà này ngày kia. Tôi nhận thức được giá trị của con người, của việc sống và bị giết. Từ những hiểu biết của tôi về thân phận con người, tôi đã nguyền rủa các thống đốc và các con trai, “họ thật độc ác”. Khi một người đàn ông ở trạng thái không tỉnh táo, anh nhận ra nỗi đau của mình.Từ cảm thông và căm thù, tôi nhận ra sự tàn nhẫn và bất công. Tôi phản đối dữ dội trong suy nghĩ và hành động: từ cảnh ngộ của tôi và những người phụ nữ bị hành hạ trong quá khứ, đến sự đau đớn và bất lực của Afu trước mặt, tôi nhận ra rằng “họ thật độc ác”, nhìn thấy “người khác phải chết. ” Đây là nhận thức lý tính, không phải nhận thức cảm tính. Tôi tự nhủ: “Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chỉ đêm mai bên kia sẽ chết, đau khổ, chết đói, chết cóng và phải chết. Mình là đàn bà, nó đã bắt mình phải trở về ngôi nhà ma ám của nó rồi.” chỉ còn cách đợi ở đây cho đến ngày xương… tại sao người đó lại chết? ”Đoạn văn này lặp đi lặp lại một chuỗi“ cái chết ”như thể đó là nỗi ám ảnh về cái chết của tôi. Đặt mình và Afu lên bàn cân của vận mệnh. Bạn thấy đó, ngay cả cái chết cũng không thể tránh khỏi, bởi vì “Tôi là thân phận đàn bà”; “Ông ấy kêu tôi về cúng ma nhà ông ấy, thì cứ chờ ngày đó quăng xương vào đây”. Afu, tôi thấy “người kia phải chết” thật nực cười. Với suy nghĩ đó, tôi cống hiến cuộc đời mình cho Afu. Đó là tấm lòng nhân hậu tuyệt vời của một cô gái đến từ Tây Bắc Tây Nguyên. Tôi đề cao giá trị con người, cuộc sống của con người. Lòng nhân ái đối với người khác đã thức tỉnh trong tôi và đang hình thành thành hành động. Tài liệu này thuộc về ông Phan Danh HiếuTôi nghĩ bụng: “Hình như đến một lúc nào đó, có thể A Phủ sẽ bỏ chạy rồi cha con Pá Tra sẽ nói ta cởi trói cho ta và ta sẽ phải trói hắn lại và ta phải chết trên cây cọc đó.” Nếu ta Đã từng rất sợ cái chết, nhưng bây giờ cái chết không phải là điều gì quá ghê gớm đối với tôi. Điều gì khiến tôi không sợ hãi? Phải chăng đã đến lúc: Lòng trắc ẩn của tôi dành cho mọi người chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Tình yêu này đã khiến cô có hành động thoát khỏi Afu: “Tôi lấy một con dao nhỏ sắc bén và cắt từng nút của sợi dây mây”. Cuối cùng, tôi đã mở khóa cho A Phủ. Nhưng hành động cởi trói đó cũng là hành động giải thoát của tôi. Đây cũng là quá trình đấu tranh tâm lý không thể tránh khỏi.2.3- Đoạn cuối tác giả miêu tả sự hồi sinh của cây lúa với sức sống tiềm tàng mãnh liệt và sự phản kháng quyết liệt:Trước nguy hiểm, tôi cũng hốt hoảng “đứng ngồi không yên”. Các câu tách thành từng dòng riêng, ở giữa các câu tản mạn. Theo “Quy luật của tảng băng trôi” – hình ảnh tĩnh lặng của tôi chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhưng đằng sau lời nói và hành động của tôi là một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt: sống hay chết; tự do hay nô lệ; đi hay ở? Cuối cùng, tiếng gọi tự do vẫy gọi tôi.Vào thời điểm đối mặt với án tử hình, khát vọng sống sót mãnh liệt đã khiến tôi đuổi theo Afu. Đoạn văn tiếp theo miêu tả động tác của Mị có đầy đủ các động từ mạnh: “chạy – chạy – đuổi – lăn – chạy – chạy – nói – thở”. Những động từ mạnh mẽ đó đã giúp Tô Hoài thấy được nội lực và sức phản kháng to lớn của mình. “Tia lửa nhỏ hôm nay chỉ ngọn lửa ngày mai” (Lỗ Tấn) – Nếu đêm tình xuân là “tia lửa nhỏ”, thì hành vi đuổi AP của tôi đã thực sự trở thành “ngọn lửa”. Cuối cùng, khi khát vọng sinh tồn quá mãnh liệt, tôi đã lựa chọn đúng, và tôi đã bắt kịp Afu, điều đó cũng đồng nghĩa với việc thoát khỏi kiếp sống nô lệ và hướng tới ánh sáng tự do. Những bước đi của tôi dường như lật đổ chế độ thần quyền của các lãnh chúa phong kiến ​​bao năm đang đè nặng lên tôi. Tôi nói với gió: “A’Fu, thả tôi ra! Bạn sẽ chết ở đây.” Câu này thể hiện niềm đam mê sống và khát vọng tự do mãnh liệt của tôi. Sau bao nhiêu năm chịu sức nặng của thần quyền và quyền lực, tôi dường như đã quên mất tiếng nói của đồng loại, và bây giờ tôi đã sống lại. Và điều đầu tiên tôi có thể nói là nó đòi hỏi tự do và cuộc sống. Tài liệu này thuộc về ông Phan Danh Hiếu2.4. Nhận xét về những thay đổi tâm trạng của tôi:Từ trạng thái không cảm xúc, tôi đồng cảm với nỗi đau của thân phận Afghanistan. Đó là một sự thay đổi lớn trong suy nghĩ của tôi dẫn đến sự thay đổi trong tình hình công việc của tôi. Qua sự thay đổi này, Tô Hoài khẳng định một chân lý: “Sức mạnh lớn nhất của con người là lòng yêu thương con người”. Vì sự đồng cảm, tôi đã thực hiện một bước đi táo bạo và quyết liệt – “Cởi trói Afu”. Đây không phải là hành vi bản năng. Thay vào đó, với sự thức tỉnh của ký ức, khát vọng được sống tự do khiến tôi phải đuổi theo người mà mình vừa cứu. Tôi đã giải phóng Afu và giải phóng chính mình! Nước đi táo bạo và bất ngờ đó là kết quả tất yếu của sức sống tiềm tàng khi cô gái yếu đuối dám chống lại cả đấng hùng mạnh và đấng thiêng liêng. Đó là phản ứng dữ dội của nhân vật, và là khởi đầu cho con đường đưa nhân vật đến những chân trời mới của nhà văn.2.5.Du Hoài miêu tả sự hồi sinh của tôi qua hai chi tiết trên, mang đến một nét mới cho cảm hứng nhân đạo của văn học hiện thực phê phán sau năm 1945.– “Nhà văn tồn tại trên cõi đời này trước hết là kẻ ngủ yên cho những kẻ bị cái ác, số phận bất hạnh dồn vào chân tường. Những kẻ bị chối bỏ, nguyền rủa, cả về tinh thần lẫn thể xác, mất hết niềm tin vào con người và cuộc đời. Nhà văn tồn tại trong cái thế giới để bênh vực những kẻ không có ai để bênh vực. ”(Nhiếp Minh Châu). Với hình tượng Mị trong tác phẩm “Đôi bạn giàu có”, nhà văn Dư Hoài đã hoàn thành sứ mệnh này, mang đến cho người đọc một hình tượng nghệ thuật đẹp đẽ – đặc biệt là sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ, không một thế lực nào có thể dập tắt được.—Tác giả tin vào con người, vào sự trỗi dậy của nhân vật tôi. Phải nói rằng chân dung của những người nông dân trước cách mạng mà chúng ta bắt gặp như Chí Phèo, lão Hạc, anh Pha, chị Dậu, … đều bị dồn vào đường cùng. Những bức chân dung đó hoàn toàn không có ánh sáng của đảng cách mạng, trong khi nhà văn Dư Hoài lại là hiện thân của ánh sáng cách mạng và ý thức thời đại trong nhân vật của mình. Nhà văn đã vượt qua ranh giới của văn học hiện thực phê phán trước cách mạng và giải phóng số phận nhân vật.Mặt khác, việc Ta cởi trói cho A Phủ có thể coi là bản lề đóng mở hai thế giới. Nó đóng lại thế giới đen tối của kiếp trâu, ngựa và nô lệ của Hồng Ngải. Nó bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp ở Phiêng Sa. Việc A Phủ bỏ trốn Hồng Ngải theo tiếng gọi của cách mạng là một mốc son chói lọi trong tư tưởng nhân đạo sâu sắc và mới mẻ của Tô Hoài nói riêng và các nhà văn hậu cách mạng nói chung. Vì vậy, tiếng kêu cứu của Nan Cao trước cách mạng đã được Dư Hoài đáp lại, giải phóng vận mệnh loài người và dẫn dắt con người đến với ánh sáng tự do.Thành công của tác giả Tô Hoài trong việc tạo hình nhân vật Mị nằm ở chỗ: Thành công của Tô Hoài trong việc tạo hình nhân vật Mị nằm ở chỗ tác giả có biệt tài miêu tả tâm lí nhân vật sắc sảo nhất. Mở khóa A Phủ. Nghệ thuật trần thuật nhanh nhẹn, linh hoạt; cách tiếp cận tự nhiên, bất ngờ để giới thiệu nhân vật; cách kể chuyện cô đọng và khéo léo đến từng chi tiết. Ngôn ngữ sinh động, chọn lọc, sáng tạo, câu văn phong phú về hình thức, giàu chất thơ … Tác giả xây dựng tình huống truyện độc đáo, hấp dẫn; cách miêu tả tài tình, hợp lí diễn biến tâm lí nhân vật làm nên số phận của các nhân vật diễn ra đa dạng một cách thuyết phục.3. Phần cuốiTừ gạo là linh hồn và hơi thở của tác phẩm. Tạo hình nhân vật tôi là thành công độc đáo của nhà văn Tô Hoài. Du Huai qua việc miêu tả diễn biến tình cảm của Mị Tử trong đêm Phiền Não đã khẳng định sức sống tiềm tàng mãnh liệt và khao khát tự do của nhân dân lao động Tây Bắc dưới sự lãnh đạo của các đồng chí lãnh đạo. Chúa núi. Một nhà phê bình cho rằng: “Văn học vượt lên trên mọi băng hoại. Chỉ riêng nó không chấp nhận quy luật chết” Đúng vậy, sức sống tiềm tàng mãnh liệt của nhân vật Mị và những giá trị nhân văn sâu sắc, mới mẻ của Du Hoài cũng đã tạo nên “Một đôi giàu” .Sức sống trường tồn và vĩnh cửu của tác phẩm này.

Có thể bạn quan tâm  Bình Ngô Đại Cáo (10 Văn mẫu + Dàn ý)

Dàn ý số 8

1. Bắt đầu lớp học– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm- Giới thiệu khái quát về diễn biến tâm trạng của em trong Đêm mở khóa A Phủ2. Cơ thể– Sơ lược về nhân vật My- Tôi đang làm sáng tỏ những thay đổi tâm trạng trong cảnh+ Lúc đầu: hờ hững, tàn nhẫn+ Ánh lửa vụt tắt => Nhớ những khó khăn vất vả mình đã trải qua => Thương bản thân, thương những người phụ nữ bị chà đạp như mình, yêu Afu+ Cởi trói A Phủ: nhanh chóng, ngắn gọn, dứt khoát3. Kết luận– Khẳng định giá trị của tác phẩm

Lưu bản đồ tư duy, tâm trạng và hành động của tôi trong đêm Afu

Bài văn mẫu phân tích tâm trạng và hành vi của em trong đêm cứu Afu

Vợ chồng A Phủ là một truyện ngắn trong Tuyển tập Truyện cổ Tây Bắc của Tô Hoài, đoạt giải Nhất truyện hư cấu, Giải thưởng Hội Văn nghệ Việt Nam 1954-1955. Tác phẩm này là kết quả của việc đi sâu vào đời sống của đồng bào các dân tộc Tây Bắc, nói lên cuộc sống vất vả của người dân cao nguyên khi không có ánh sáng của Đảng. Đọc Vợ chồng A Phủ, chúng ta không thể quên chi tiết Mị cắt dây thừng cứu A Phủ – chi tiết làm nên giá trị của mọi tác phẩm. Như ai đó đã từng nói, khi cắt dây cứu A Phủ, chính mình đã cắt dây, trói chặt cuộc đời mình với thống lý Pá Tra.Câu chuyện của tôi, bắt đầu bằng một hình ảnh rất gợi: “Ai từ phương xa trở về, phải đến nhà quan tổng trấn Patra, và thường thấy một cô gái đang quay cuồng bên tảng đá cạnh xe ngựa. Mọi lúc, mọi nơi. Quay sợi gai, băm cải ngựa, chặt vải, chặt củi, hoặc lấy nước từ một con lạch, cô ấy luôn cúi mặt và nhíu mày. “Chỉ với hai từ đơn giản này, bản chất của vấn đề đã trở nên rõ ràng. Câu văn cũng được kéo dài để người đọc hiểu cặn kẽ. Vị trí mà tôi xuất hiện đã nói lên tất cả, ngồi trên chiếc khăn trải đá quay, bên cạnh cỗ xe, như thể gắn liền với họ.Tôi vốn là con gái của một gia đình nghèo – “nghèo từ trong trứng nước”, cô gái trẻ yêu đời, ham sống và có tài thổi sáo, tôi vẫn là một cô gái đảm đang và là một đứa con hiếu thảo … Nhưng, là một người nghèo “Nợ gia truyền”, nàng phải “lao tâm khổ tứ” trong Phủ Thống đốc Patra trong hình hài một nàng dâu lận đận. Thân phận của những người dân miền núi đã bị trả giá bằng cả cuộc đời bằng hình thức cho vay nặng lãi.Lần đầu tiên, khi anh ta ở “Nhà tù Patra”. Tôi đau khổ, thất vọng và phản đối mạnh mẽ. “Tôi đã khóc mỗi đêm trong nhiều tháng.” Cô không thể chấp nhận trở thành nô lệ của những người giàu có. Chỉ là tất cả những chuyện này đều đã trở thành số phận của Nhiếp Du, trước khi dấn thân vào cuộc sống đáng xấu hổ, hắn đã từng nghĩ đến hy sinh tính mạng của mình, nhưng cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn chết tiệt mười lăm năm trước, thậm chí còn tồi tệ hơn bởi vì món nợ vẫn còn ở đây , tuôn ra, dưới cái đầu của bố già.Trong địa ngục trần gian của gia đình Patra, nỗi đau khổ và đau khổ lớn nhất đã đổ xuống đầu. Vài năm sau khi bố già mất, tôi không còn nghĩ đến cái chết nữa vì “Tôi đau rồi. Giờ nghĩ lại mình cũng là con trâu, con ngựa (…) ăn cỏ, chỉ lao động thôi”. Đời tôi là hết công việc này đến công việc khác, năm nào cũng vậy, cứ đến mùa, tháng nào tôi cũng làm đi làm lại: Tết thì hái thuốc phiện, năm nào rửa đay, xe đay, cuối mùa thì tôi. bẻ ngô… … ngoại trừ nỗi đau của tôi. Sự đày ải về thể xác đó cũng là sự đàn áp của tinh thần mê tín, và chế độ thần quyền rất hữu hiệu trong việc hỗ trợ giai cấp thống trị. Đây là thứ mà Marx gọi là “thuốc phiện tinh thần”.Không chỉ dừng lại ở đó, ở tầng sâu hơn, tác phẩm của Tuohuai còn trình bày một sự thật đau lòng: nếu người bị áp bức tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng trong một thời gian nhất định, họ sẽ tê liệt tinh thần phản kháng. “Ngày ngày em không nói, em co ro như con rùa trong góc” Thực sự là chẳng đi đến đâu, cuộc đời, nhân cách con người thật đáng khinh! Không ở đâu mà người ta lại coi thường mình một cách tuyệt vọng như vậy. Tôi không chịu nổi trạng thái rùa trong góc và chỉ biết ngồi trong phòng kín, nhìn ra khung cửa sổ vuông vức với ánh trăng mờ ảo, “cho đến khi tôi chết”.Như tôi đã nói lúc đầu, tôi có một tuổi trẻ hạnh phúc và khát khao làm chủ cuộc sống này, phẩm chất đó không bao giờ chết, chỉ tạm thời bị dập tắt. Và ngọn gió thổi ngọn lửa trong lòng tôi là một hoàn cảnh điển hình: khi mùa xuân đến vùng cao: “Năm ấy, Hồng Nghĩa, trong những ngày hội hè, gió thổi cỏ úa vàng, gió lạnh dữ dội”. Ngay cả trong thời tiết xấu, mùa xuân cũng mang đến niềm vui cho người Tây Nguyên, được đánh thức bởi sự năng động của tạo vật và con người: “Ở Bản Cát Đỏ, chiếc váy hoa được mang ra. Treo trên vách đá, nó bung ra như một cánh bướm sặc sỡ. Những bông anh túc vừa mới từ trắng, chuyển sang đỏ thẫm, đỏ thẫm rồi tím dịu mát Trẻ con chờ Tết, nghịch mâm quay, cười đùa trên sân chơi trước nhà … “Sức mạnh nhân đạo của nhà văn Tô Hoài không giới hạn trong lòng xót thương, lên án. sự tàn bạo của giai cấp thống trị, là vẫn thấy được con người bên trong của nhân vật. Ông đã đi sâu vào chiều sâu của tâm thức và khám phá sâu thẳm tiềm thức của nhân vật, có thể thấy rằng vẫn còn sót lại một chút ánh sáng, hơi ấm của khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc, như một lớp sự lạnh giá băng giá vẫn tồn tại. Nướng một ít than hồng, và lớp than đó chỉ cần một cơn gió thoảng qua là có thể cháy hết. Tô Hoài góp thêm tiếng nói riêng và có sức tái sinh cho truyền thống nhân đạo trong văn học dân tộc.Hoàn cảnh đó không thể ảnh hưởng đến tâm hồn tôi. “Ngoài xuân còn phải kể đến tiếng sáo” trong yếu tố: “Ngoài đỉnh núi có tiếng sáo gọi anh / Em nghe tiếng sáo vang vọng, ta lại nghiêm trang…”. Vì vậy, đối với tôi, tiếng sáo là biểu tượng hấp dẫn nhất của tình yêu, của khát vọng sống. Trong bầu không khí đó, tôi lại bị kích thích bởi rượu: “Tôi trộm một lon rượu, uống hết một bát”. Cách uống rượu này dường như báo trước một cuộc nổi loạn mà tôi thậm chí không nhận ra: “Sau đó, tôi say và ngồi đó xem mọi người nhảy múa trên cánh đồng (…) và tôi đang sống trong thời đại đó một lần nữa”.Bằng cách hồi tưởng về quá khứ, tôi đã vượt qua một tình huống sống “vĩnh cửu” từ lâu. Sau đó, khát vọng sống của cô trỗi dậy mạnh mẽ: “Tôi cảm thấy sảng khoái trở lại”. Phản ứng đầu tiên của tôi là một ý nghĩ: “Nếu bây giờ tôi có một nắm lá trong tay, tôi sẽ ăn nó ngay lập tức và đừng nghĩ về nó nữa…” Ý nghĩ về cái chết hiện tại là một phản ứng mạnh mẽ trước hoàn cảnh.Đồng thời, tiếng sáo gọi người yêu cứ giục giã, dụ dỗ tôi. Đó là một biểu tượng của cuộc sống mà tôi đã lãng quên từ lâu, và bây giờ nó đã trở lại. Tiếng sáo theo sát diễn biến tâm trạng của nhân vật. Âm thanh của tiếng sáo chuyển từ hiện thực bên ngoài (trôi ngoài đường) sang hiện thực bên trong (rộn ràng trong đầu).Từ việc thay đổi suy nghĩ, em đã có một hành động có ý nghĩa “Em vào góc nhà nhặt cái ống, cuộn tròn một cái rồi cho vào đèn để đèn sáng hơn. Hành động này có nghĩa là em thắp sáng một chữ A ngọn đèn soi sáng cuộc đời tăm tối muôn thuở xưa.Giữa lúc khát vọng sinh tồn mãnh liệt, cũng là lúc nó bị bóp chết một cách tàn nhẫn. Asu bước vào, lấy ra một giỏ dây thừng và trói tôi vào một cột trụ.Đêm đó, tôi bị trói vào cột, sống trong sự giằng xé dữ dội giữa khát vọng hạnh phúc cháy bỏng và hiện thực tàn khốc lạnh lùng. Lần đầu tiên bị trói, tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi tiếng sáo bên ngoài. Tôi quên mất rằng mình đã bị ràng buộc và nỗi đau xác thịt, đến nỗi tôi đã “ra đi” vào thời khắc khao khát sống mãnh liệt. Thực tế phũ phàng là xiềng xích rất chặt chẽ, và dù ham muốn mạnh mẽ đến đâu, tôi cũng không thể vượt qua được. Hai biểu tượng của mộng và thực hiện lên bằng hai giọng riêng biệt, tiếng sáo gọi bạn tình, tiếng vó ngựa trên vách thạch cao.“Không nghe thấy tiếng sáo nữa, chỉ còn tiếng vó ngựa va vào vách (…) Tôi khóc còn hơn ngựa” – hiện thực phũ phàng giết chết những ước nguyện tốt đẹp. Cái kết này cho thấy, nếu chỉ phản kháng tự phát thì nhân vật không tự giải thoát cho mình, đồng thời cũng báo trước sự nổi loạn trong tương lai của nhân vật.Sau khi bị trói vào đêm xuân, cảm giác bối rối của tôi có chút nghiêm trọng. Trước cảnh Afu bị trói, ban đầu Mi hoàn toàn vô cảm, vô hồn, cô vẫn bình tĩnh thổi lửa để giữ ấm. A Phủ là một xác chết đứng ở đây, và tôi cũng vậy. Đôi mắt mở to của A Phủ gợi cho tôi điều gì đó. Nhưng như đã nói ở đoạn trước, khát vọng đi theo tiếng gọi của tự do vẫn còn trong tâm hồn tôi. Không phải ngẫu nhiên, tác giả lặp lại nhiều lần hình ảnh bếp lửa trong một đoạn văn miêu tả tâm lý nhân vật khá sâu sắc và tinh tế.Nhưng điều gì đã đưa tôi trở lại với con người thật của mình? Có lần, khi tôi thức dậy thì “lửa cháy, tôi vừa mở mắt ra đã thấy đôi mắt của Fu: vừa mở ra, một giọt nước mắt pha lê chảy dài trên đôi má nhợt nhạt của tôi.” Chà! những giọt nước mắt. Giọt đau thương ấy khiến tôi “chợt nhớ” chuyện mình bị trói vào năm ngoái. Nước mắt chảy dài đến cổ không thể nào lau được; nó khiến tôi nhớ đến người phụ nữ bị trói đến chết trong căn phòng này. . chết đi. Lễ hội mùa xuân năm ngoái cũng vậy, lần này, trí nhớ tôi chợt lóe lên trong vô thức. Giống như một phản ứng dây chuyền, nó kết nối lại ba số phận. Tôi không còn sống trong lửa nữa. Lửa đã tắt, nhưng cô ấy không thổi. Tôi đã rơi vào một ảo tưởng. Tôi nghĩ tôi có thể chết thay cho Ah Fu. Cô đứng lên và chấp nhận sự hy sinh của mình: nhặt một con dao bỏ túi và cắt nó ra cho Ah Fu. Đó là đỉnh cao của cuộc đời tôi và là nơi hội tụ những giá trị nhân văn. Những hành động của tôi tuy không thể đoán trước được nhưng vẫn mang trong mình sức sống nội tâm của nhân vật. Tôi tình nguyện xuống đồng, chịu thương chịu khó trả nợ cho cha, chết để giải thoát, làm sao dám chết để cứu một người vô tội?Tuy nhiên, tính tôi là duy lý, và quy luật này vẫn khiến chúng ta ngạc nhiên và bất ngờ. Chỉ nghĩ rằng mình có thể chết thay cho Apu, nhưng khi Apu trốn thoát, Mi đứng bất động trong bóng tối, rồi cũng chạy theo. Cấu trúc nhỏ gọn: Tôi đã cứu Fu, tại sao không tự cứu mình? Và “cả hai đã âm thầm dìu họ xuống núi”.Thực ra, quá trình tôi cắt dây để đuổi theo Afu là một quá trình tự nhận thức bản thân: nhận thức trong một xã hội lạnh lùng tàn nhẫn. Tôi cứu Ah Fu vì cô ấy nhìn thấy sự bất công và phi lý sắp giết chết một người vô tội, và nhận thức về “con người” cũng là nhận thức và soi sáng “chính mình”, nên có thể nói rằng tôi đã cắt dây. Chính Mị đã cứu A Phủ và cắt sợi dây trói nàng với Thống lí Pá Tra. Đây là trường hợp trên lý thuyết, và đây là trường hợp trong thực tế của thời đại. Ngay câu đầu tiên của Tuyên ngôn cộng sản, F. Ph.Ăngghen đã từng khẳng định: “Lịch sử loài người là lịch sử đấu tranh giai cấp. Giai cấp thống trị bị áp bức, bóc lột càng nặng nề thì sức mạnh vùng lên đấu tranh càng lớn”.Xem thêm các bài văn mẫu: Phân tích cảm xúc và hành vi của nhân vật Mị trong đêm cứu A PhủBằng cách chia sẻ:

  • Tải xuống: 2.133

Lượt xem: 261.368 Kích thước: 317,9 KB Liên kết tải xuống

Liên kết tải xuống chính thức:

Các phiên bản khác và liên quan:

Các tài liệu tham khảo khácChủ đề liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.