Vietnam
1800 234 235

người lái đò sông lớn

Tác phẩm “Songda Daren River Ferryman” (1960), Ruan Tuan

Tác phẩm “Người lái đò đời Tống” của nhà văn Tuân Tuấn là một bài thơ tình yêu nước, sử dụng văn chương ca ngợi tình yêu quê hương tha thiết của một con người hùng vĩ và cao đẹp, rất trữ tình và giàu chất thơ. Đương nhiên, đặc biệt là những người dân lao động bình thường trên vùng đất Tây Bắc.Sau đây, mời bạn đọc cùng tham khảo tài liệu giới thiệu về nhà văn Nhiếp Tuấn, cũng như nội dung tác phẩm “Người lái đò trên sông lớn”.

người lái đò sông lớn

1. Vài nét về Tác giả Nguyễn Tuân

– Nguyễn Tuân (1910 – 1987), sinh ra trong một gia đình nho học cuối thời Sinology.- Sinh ra tại Làng Mộc, Nhân Chính, Thanh Xuân, TP Hà Nội.- Ruan Tuan sống cùng gia đình ở nhiều tỉnh miền Trung khi còn nhỏ.- Học lên Thanh trung cấp (tương đương cấp THCS hiện nay) tại Nam Định. Sau khi học xong, anh trở về Hà Nội hoạt động trong lĩnh vực viết văn và báo chí.——Sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, Tuân Tuân đã lao vào cách mạng và tự nguyện dùng ngòi bút của mình để phục vụ cho hai cuộc kháng chiến của dân tộc.- Từ năm 1948 đến năm 1958, ông là tổng thư ký Hội Văn nghệ Việt Nam.- Ông là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời theo đuổi cái đẹp.- Nguyễn Tuân đã có đóng góp to lớn cho nền văn học Việt Nam hiện đại, đó là nâng lối viết và lối viết lên một trình độ nghệ thuật cao, góp phần làm phong phú thêm ngôn ngữ văn học của dân tộc.- Năm 1996, Nguyễn Tuân được nhà nước tặng Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Hồ Chí Minh.- Một số tác phẩm tiêu biểu: Một chuyến đi (1938), Một thoáng vang bóng (1940), Nỗi nhớ nhà (1940), Chiếc nón đồng có mắt cua (1941), Đường đến hạnh phúc (1949), Trận tình (1950), Sông Đà (1960), Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi (1972) …

2. Về Trình điều khiển Phà Dahe

Thành phần của cốt truyện

Người lái đò sông vĩ đại là kết quả của một cuộc hành trình gian khổ và thú vị trên vùng đất Tây Bắc rộng lớn và xa xôi. Đó vừa là cuộc phiêu lưu kỳ thú, vừa là cuộc tìm kiếm vẻ đẹp thiên nhiên, “mỏ vàng ngoan cường” trong tâm hồn những con người lao động, chiến đấu nơi sông núi hùng vĩ, thơ mộng.—— “Người lái đò trên sông lớn” là một bài văn được in trong tập “Sông Đà” (1960).

2. Bố cục

Nó bao gồm 3 phần:

  • Phần 1. Ngay từ đầu đến khi “Cây gậy phèn”: Vẻ ngoài hung tợn của Dahe

Phần 2: Tiếp đến “Nước sông lớn”: Đời sống người dân trên sông lớn và hình tượng người lái đò trên sông lớn Phần 3. Phần còn lại: Vẻ đẹp trữ tình của Dahe

3. Tóm tắt

“Người Phà Trên Sông Lớn” kể về thiên nhiên hùng vĩ nhất là sông lớn và hình ảnh người lái đò dũng cảm, tài hoa. Dòng sông nổi tiếng hung dữ và hiểm trở, sự sắp xếp của thác nước, đá ngầm, đá bọt, đá kỳ lạ, dốc vô cùng, nhưng từ màu nước, dòng sông trở nên dịu dàng, thơ mộng hơn và có những nét đặc sắc theo sự thay đổi của mùa. . Trên nền thiên nhiên hiện lên hình ảnh người lao động trên sông lớn, anh làm nhiệm vụ lái đò qua sông. Người lái đò mạnh mẽ, mạnh mẽ và đầy dũng khí. Anh đã vào nghề nhiều năm và thành thạo cách bố trí các tảng đá, thác nước, trận địa… mọi thứ anh đều nhớ và nắm trong tay. Để vượt sông thành công, anh ta phải kết hợp kinh nghiệm và lòng dũng cảm của mình. Sau khi trở lại bến tàu, anh và những người bạn vẫn toát lên tài năng và sự khiêm tốn, coi những thử thách vừa trải qua như một công việc hàng ngày.Xem thêm tóm tắt tác phẩm Người lái đò sông vĩ đại

4. Ý nghĩa của tiêu đề

Nhan đề “Người lái đò trên sông lớn” trước hết gợi cho người đọc hình ảnh nhân vật trung tâm của tác phẩm là người lái đò, một người lao động ở lưu vực sông Tây Bắc. Người Lái Đò vừa mang vẻ đẹp của một người lao động bình thường vừa có khí chất của một nghệ sĩ tài hoa, đồng thời nhan đề cũng nhấn mạnh một hình tượng không kém phần quan trọng của tác phẩm: đứa trẻ. sông lớn. Cảnh đẹp thiên nhiên của dòng sông lớn hiện lên hùng vĩ và thơ mộng. Qua những câu hỏi trên, Răn Tuấn muốn khẳng định vẻ đẹp của người dân lao động miền núi Tây Bắc trong công cuộc chinh phục thiên nhiên và dựng xây quê hương.

5. Nghĩa của từ

Trước khi kết luận, lời tựa được hiểu đơn giản là một câu văn hoặc đoạn thơ ngắn được trích dẫn ở đầu tác phẩm, chương sách để diễn đạt ý chính của tác phẩm, chương sách.Trong “Người đưa đò trên sông vĩ đại”, Nhiếp Tuấn đã dùng hai từ để miêu tả về từ này:

“Đẹp quá không hát trên sông”

(Nhà thơ Ba Lan – W. Broniewski)và:

“Chúng tôi đang ở phương Đông

Dajiang đầu độc Beilu “

(Nguyễn Quang Bí)giải thích:

“Tất cả các con sông đều chảy về phía đông

Chỉ có con sông lớn chảy về phía bắc. “

Hai tiêu đề trên không phải do Ruan Tuan sáng tác, mà là những câu thơ được tác giả mượn từ nhà cách mạng Ba Lan và nhà thơ Ruan Guangbi.Lời bài hát Có nghĩa là: Dòng chữ đầu tiên: “Thật là một bài hát đẹp trên sông”. Bài thơ này thể hiện cảm xúc mãnh liệt của tác giả trước tiếng hát hay của Giang Thương. Bài Trên sông ở đây gợi nhiều liên tưởng thú vị trong lòng người đọc. Đó có thể là tiếng hát của những người lao động vùng núi Tây Bắc vào công việc. Ngắm nhìn thiên nhiên Tây Bắc cũng có thể là khúc tráng ca trong cuộc đời nhà văn. Dù thế nào thì nhan đề trên cũng bộc lộ nguồn cảm hứng chủ đạo của tác phẩm, đó là tình yêu chân thành của tác giả đối với thiên nhiên và con người Tây Bắc.Đoạn thứ hai là một đoạn thơ của Ruan Guangbi, nhấn mạnh sự độc đáo của con sông lớn về mặt địa lý vật lý. Tất cả các sông ở Việt Nam đều chảy về phía đông, chỉ có các sông lớn chảy về phía bắc. Vì vậy, Nguyễn Tuân muốn giới thiệu với bạn đọc những hình ảnh về Dòng sông vĩ đại mà chúng ta chưa biết. Đó là một dòng sông vừa hung bạo vừa thơ mộng. Bài thơ không chỉ bộc lộ những nét độc đáo của Dahe mà còn khắc họa tính cách của Viên Tuấn – “ngông” – một con người luôn ham tìm tòi, khám phá cái hay, cái lạ.Như vậy, hai mệnh đề đi từ hướng này về vẻ đẹp của con người và hướng về vẻ đẹp của thiên nhiên (đặc biệt là sông lớn) đã tóm tắt nội dung tư tưởng mà nhà văn Tuân muốn gửi gắm trong tác phẩm của mình. “Người đưa phà trên sông vĩ đại”.Xem thêm ý nghĩa của dòng chữ Người lái đò sông vĩ

6. Nội dung và Nghệ thuật

– Nội dung: Những người lái đò hát ca ngợi thiên nhiên, đặc biệt là vẻ đẹp hùng vĩ, anh hùng, trữ tình của người dân lao động chất phác vùng Tây Bắc.- Nghệ thuật: Sử dụng ngôn ngữ phong phú, uyên bác trong nhiều lĩnh vực, sử dụng thành công văn phong …

người lái đò sông lớn

Nghe tác phẩm “Người lái đò trên sông vĩ đại”:Tiếng hát bên sông đẹp biết bao “Wladyslaw Broniewski”Chúng ta đang ở phía đông của con sông – con sông đã nhiễm độc Beilu”(Đoạn thứ nhất: Tác giả giới thiệu mục đích của chuyến đi thực tế Tây Bắc Đà Giang, chủ yếu là để tìm hiểu con người nơi đây, người mà ông gọi là “thứ vàng mười có thể chịu được thử thách của cách mạng, tức là Kháng chiến). “, hiện đang làm việc cho Tổ chức đóng góp vùng Tây Bắc cho khu vực. Tiếp theo, tác giả giới thiệu tài năng tuyệt vời của người lái thuyền Dahe trong nghệ thuật leo ghềnh, và liệt kê một loạt thác nước Dahe đổ xuống từ Vạn An, trong số đó vô cùng độc ác và nham hiểm. “Kinh hoàng nhất là cái ghềnh” đáy quay “ở dòng sông từng nhấn chìm và xé nát bè mảng, thuyền vô tình. Bị nó kéo xuống …)Sự hùng vĩ của Songda không chỉ là một thác đá. Nhưng cũng là những tảng đá bên bờ, bờ tường, mặt sông chỉ giữa trưa nắng. Một vách đá chắn ngang tim Sông Đà như cổ họng. Đứng trên bờ và nhẹ nhàng ném viên đá vào phía bên kia bức tường. Ngày xửa ngày xưa, một con nai và một con hổ nhảy từ bên này sang bên kia. Ngồi trên phà xa xa, tuy là mùa hè nhưng trời vẫn lạnh, có cảm giác như đang đứng trong một con ngõ nhỏ, ngước nhìn cửa sổ lầu hai của tòa nhà vừa mới tắt đèn.Nó giống như khoảng cách của dòng nước rồng, dài hàng cây số, nước với đá, đá để vẫy, sóng với gió. Với gió quanh năm, lúc nào cũng đòi nợ nên dễ bị lật bụng thuyền.Như vùng Tà Mường Vạt ở dưới Sơn La. Trên sông, một số cửa hút nước bất ngờ xuất hiện, giống như giếng bê tông đổ xuống sông, để chuẩn bị làm móng cầu. Nước ở đây thở nghe như miệng cống nghẹt thở. Bề mặt mút có đáy xoáy, cũng hình tròn hình quạ. Không một chiếc thuyền nào dám đến gần những cửa hút đó, và từng chiếc thuyền lướt qua nhanh chóng lướt trên sông như một chiếc xe tăng tốc một chặng đường dài để mượn chiếc cạp từ vách núi. Chèo thuyền thật nhanh và đều đặn qua cái giếng sâu phát ra tiếng kêu thảm thiết như thể đổ dầu sôi. Nhiều chiếc bè vô tình bơi qua bị kéo xuống giếng. Một chiếc ghe bị lực hút, chiếc ghe trồng cây chuối úp ngược rồi mất tích, chết chìm trong lòng đất đến mười phút sau, xác tan xác ở hạ lưu sông. Tôi khiếp sợ khi nghĩ đến cảnh một nhiếp ảnh gia táo tợn cố gắng truyền cho khán giả cảm giác kỳ lạ đến mức có gan ngồi chiếc thuyền thúng tròn để rồi thả cả thuyền, mình và máy ảnh chìm xuống đáy bài hát cùng. sức hút tuyệt vời. – Từ dưới hút nhìn lên thành sông chênh vênh cột nước lên đến mấy thước. Sau đó, chụp ảnh. Thuyền quay, phim màu quay, máy đổ nhào trong giếng, thành giếng hoàn toàn bằng nước sông xanh và thủy tinh dày, pha lê xanh dường như sắp vỡ tan. Máy ảnh, nhiếp ảnh gia và khán giả. Đoạn phim quay dưới đáy giếng xoáy tròn khiến người xem Chronicle có thể thấy họ nắm chặt lấy chiếc ghế như thể nắm lấy mép lá rừng ném vào chiếc ly pha lê khổng lồ. nước. Kéo thanh phèn lên.Cuộc sống của người dân Songda Ferry quả là vật lộn với thiên nhiên từng ngày, chính thiên nhiên mà vùng Tây Bắc đôi khi coi trọng đã trở thành kẻ thù số một về ngoại hình lẫn tâm hồn. Nhìn vào thiên nhiên ấy, đôi khi ta không thấy nó là một “bài thơ Đường” nhàn nhã, mà là một cuộc vật lộn với thiên nhiên để giành lấy sự sống từ tay nó. Tôi muốn ghi lại trong đoạn văn này hình ảnh người lái đò đã chiến đấu trên chiến trường nhà Tống, trong một trận thủy chiến ở tiền tuyến nhà Tống.… Vẫn còn một chặng đường dài để đến những thác thấp hơn. Nhưng tôi thấy tiếng nước càng lúc càng lớn. Giọng thác như than vãn, rồi van xin, rồi thách thức, giễu cợt. Rồi nó gầm lên như tiếng ngàn con trâu nước mộng làm tổ, rừng trúc bùng cháy phá rừng lửa gầm lên theo đàn trâu rừng hừng hực. Đi đến thác nước. Rẽ ngang dòng kênh thấy sóng tung bọt trắng xóa chân trời núi đá. Những tảng đá ở đây đã nằm mai phục dưới đáy sông hàng nghìn năm, dường như con thuyền nào cũng xuất hiện trong không gian hiu quạnh và ầm ầm này, con thuyền nào nhô ra khỏi sông cũng quay, có hòn đảo nổi lên. Lấy thuyền. Bề mặt của từng viên đá có vẻ lồi lõm, và từng viên đá nhăn nheo, ngoằn nghèo hơn so với mặt nước ở đây. Mặt sông rung chuyển như tuabin thủy lực dưới đáy đập. Mặt sông trắng xóa khiến những tảng đá mới hiện rõ hơn, đứng, ngồi hay nằm, tất cả đều tùy thuộc vào sở thích tự động của đá lớn nhỏ. Nhưng có vẻ như Sundar giao việc cho từng hòn đảo. Vừa thấy, đây là vòng tròn đá nó cho thấy trên sông. Quần đảo, chia làm ba hàng, chặn sông, yêu cầu ăn thịt con thuyền độc mộc đã đi vào hư không, để tránh đụng độ với đá và thành. Có hai hòn đảo và một cổng đá ở khu vực giữa sân, trông giống như một khe hở, nhưng chính hai hòn đảo đó lại có tác dụng dẫn thuyền đối phương vào sâu hơn khu vực giữa sân, rồi nước chảy và đập cùi chỏ ngay khi thuyền du kích đến được đây, Vẫn đột phá thành công tuyến thứ hai, nhiệm vụ của các hầm chìm và pháo đài đá bọt ở tuyến thứ ba là tiêu diệt các tàu bị rơi xuống tuyến và tiêu diệt tất cả các tàu thuyền trưởng. Ngay dưới chân thác. Vừa đội hình xong, thuyền lao tới. Hòa cùng non bộ, nước thác reo vui hòn non bộ, đường bệ uy nghiêm. Một trong những hòn đảo có vẻ dốc, như thể anh ta đang chuẩn bị cho con tàu đến trước trận chiến. Đảo còn lại lùi lại một chút, thách thuyền lại gần. Người chèo thuyền bị hất tung khỏi sóng, hai tay cầm mái chèo và bắn thẳng vào người anh ta. Nước ầm ầm xung quanh tôi, tràn vào và làm gãy lưỡi kiếm của vũ khí trên cánh tay tôi. Nước biển động, như thể một chiến sĩ liều mình kề nách, đạp sang trái, nhét đầu gối vào bụng và mạn thuyền. Đôi khi họ chất cả thuyền. Nước dính chặt vào thuyền như sắp đổ, túm lấy thắt lưng người chèo thuyền bảo lật ngược trong cơn bão. Sóng đánh đòn hiểm nhất, cả dòng nước bất lực bóp chặt đũng người lái đò […]. Mặt sông trong nháy mắt xẹt qua, giống như lối vào biển đom đóm rừng, thổi về phía mặt bốc cháy sóng. Nhưng người lái đò cố nén vết thương, hai chân vẫn ôm chặt chiếc máy xới, mặt uốn éo như sóng, đập tới đập lui, đánh bằng những nhát dao tỉa, và giáng những đòn âm hiểm vào những chỗ hiểm. Thác đá mãi mãi tạo thêm âm thanh hỗn độn của nước. Nhưng trên chiếc thuyền chèo, anh vẫn có thể nghe rõ những mệnh lệnh ngắn gọn, tỉnh táo của người lái tàu. Cho đến nay, vòng vi khuẩn microlithic đầu tiên đã bị loại bỏ. Không kịp nghỉ ngơi, anh ta phải phá vòng vây thứ hai và thay đổi chiến thuật của mình. Người lái xe đã nắm chắc chiến thuật của thần sông, thần đá. Ông đã quen thuộc với các quy tắc của đá phục kích ở những vùng nước nguy hiểm này. Ở lượt đầu tiên, nó mở ra 5 cửa ải chiến tranh, 4 cửa ải sinh tử và 1 cửa ải sinh ra ở tả ngạn sông. Vòng thứ hai này bổ sung thêm nhiều cửa tử để lừa thuyền vào, đồng thời bố trí các cửa sinh dịch chuyển sang hữu ngạn. Khi cưỡi Sông Thác, khó như cưỡi hổ.Thác Leopard bùng cháy dữ dội trên dòng sông đầy đá. Tận dụng xu thế bắt sóng, người lái đò đã giữ vững tay lái, nắm chắc luồng bên phải, lao nhanh vào cửa sinh, đánh lái chéo về phía Shimen. Trong suốt 4 năm, lính thủy đánh bộ ở tả ngạn Watergate đã lao đến hiện trường để tóm lấy con thuyền và kéo nó vào nhóm tử thần. Người lái phà nhớ mặt chúng tôi, một số anh ta cúi xuống chèo thuyền, một số anh ta đè lên, cắt đôi và mở đường. Những luồng tử khí đều bỏ lại con thuyền. Chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng của sông và tiếng của dòng đời. Họ tiếp tục bất chấp, mặc cho anh chàng chân ướt chân ráo đứng ở cửa tái mặt thất vọng, thua con thuyền đụng cửa. Có vây thứ ba. Có ít cửa hơn, và có những luồng chết bên trái và bên phải. Giai đoạn thứ ba của dòng sự sống này là giữa những người bảo vệ thác nước. Chỉ cần khởi động thuyền và đi qua cánh cửa ở giữa. Con tàu lướt qua cánh cổng đá, đôi cánh dang rộng, đôi cánh khép lại. Vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong, con thuyền như mũi tên tre, xuyên qua làn hơi nước nhanh chóng bắn ra từ bánh lái đang lượn. Thế là hết thác. Con sông uốn khúc tạo thành một bến tàu cát với một hang động băng giá bên trong. Sóng tầng tầng lớp lớp tan trong ký ức. Dòng sông êm đềm trở lại. Đêm ấy, nhà thuyền đốt lửa trong hang, nướng cơm ống tre, nói chuyện bạch tuộc, nói chuyện hầm cá mùa khô, chiên như mỏ, cá ngập ruộng. Cũng không có ai nói chuyện với những vị tướng dữ dằn về những trận thắng gần đây ở các cửa ải. Họ đã sống cuộc đời của họ chiến đấu với những dòng sông hung dữ mỗi ngày, lấy mạng họ từ những thác nước mỗi ngày, vì vậy không có gì là hồi hộp khi nhớ lại … khi họ ngừng chèo thuyền, họ nghĩ vậy.Trên Songda, thỉnh thoảng có khí cầu lượn vòng hết nơi này đến nơi khác, có lẽ là để chỉnh lại bản đồ quốc gia. Tôi nghĩ nếu sau này tôi làm phim truyện màu hay phim tài liệu về Sông Đà (tôi không muốn dùng từ tài liệu), nếu muốn phản ánh sự hung dữ và kỳ vĩ của thác Sông Đà, tôi sẽ cho ống máy quay. trên máy bay. Bay là bay qua thác, giá máy đã hạ, nhưng động cơ uốn khúc theo dòng thác, và Sông Đà, người lái đò trên thác, có tự do, vì người lái đò đã làm chủ được điều tất yếu. luật của nước. Dòng sông. Bài hát Dashui.Tôi đã bay Sonda vài lần và thấy nó là một chuyến thay thế trên dòng sông Tây Bắc hung bạo và trữ tình. Từ trên máy bay nhìn xuống dòng sông lớn, không ai trên máy bay nghĩ sợi dây đang ngoằn ngoèo dưới chân chính là dòng sông, năm này qua năm khác luôn khiêu khích người tây bắc, phản kích. .Và không ai nghĩ rằng đó chính là dòng sông của câu ca dao thần thoại Sơn Tinh Thủy Tinh “Núi non sông dài – Năm năm muôn đời báo thù”. Dường như chúng ta đã quen nhìn những bức tranh sông núi, mỗi khi ngồi trên máy bay trên cao nhìn xuống đất nước bao la, chúng ta sẽ thấy thân thuộc hơn với từng dòng sông chảy ra từ đại dương đá, lập lờ. những đám mây. dưới chân tôi. Dòng sông lớn chảy như sợi tóc trữ tình, những sợi tóc, rễ tơ ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc, tháng hai hoa nở, khói mèo đốt cánh đồng xuân. Em đã từng say sưa ngắm mây xuân bay qua sông lớn, em từng nhìn sông lớn qua mây thu. Vào mùa xuân, nước ở suối có màu xanh lục, nhưng nước ở Songda không trong xanh như nước vẹm ở sông Gansongluo. Nước mùa thu Sông Dalu chín, đỏ như rượu làm đau mặt người, khuôn mặt đỏ bừng, tức giận lúc nào không hay. Trước đây tôi chưa bao giờ thấy một con sông lớn đen như thực dân Pháp, chúng bóp nát con sông của chúng tôi, đổ mực phương tây vào, gọi nó là tên phương tây của kẻ dối trá, rồi viết nguệch ngoạc lên khắp bản đồ lai.Dahe thật gợi cảm. Đối với mọi người, Sông Đà gợi lên một chặng đường. Tôi đã từng nghĩ về Sông Đà như một người bạn cũ. Đã lâu không vào rừng lên núi, rất muốn tìm một nơi để đi. Ngay theo gót chân anh tiếp xúc, tôi quên mất mình đang đi Sông Đà. Bước xuống sườn đồi, mắt tôi lóe sáng, như một đứa trẻ nghịch gương, rồi bỏ chạy. Tôi nhìn thứ ánh sáng lấp lánh màu nắng tháng ba, “Anhe, ba vầng trăng, dương châu”. Bờ sông Songda, bãi biển Songda, chuồn chuồn và bướm trên Songda. Chao ôi, nhìn dòng sông tôi vui như vầng dương rạng rỡ sau cơn mưa rào, vui như một giấc mơ tan vỡ. Đi rừng được một lúc lâu thì bắt gặp lại Dahe, đúng là điềm đạm như một người bạn cũ, tuy rằng ông già mà tôi biết ốm nặng nhưng có lúc lại hiền lành, lúc thì ủ rũ, khắc nghiệt. . Lũ ở đó.Thuyền tôi lênh đênh trên sông lớn. Khung cảnh ven sông ở đây rất yên tĩnh. Dường như dòng sông êm đềm từ thời Trần đời Lê. Đầu mùa, thuyền tôi đi ngang qua một cánh đồng ngô đã mọc vài lá ngô non. Không có một bóng người. Cỏ trên núi đang đâm chồi nảy lộc. Một đàn hươu cúi đầu ăn những mầm cỏ đẫm sương. Các bờ hoang dã như thời tiền sử. Đôi bờ sông thơ ngây như một câu chuyện cổ tích xưa. Chao ôi, tôi nghĩ tôi phải giật mình vì tiếng còi của chuyến tàu đầu tiên của Đường sắt Fushou-Anbai-Laizhou. Con nai ngây thơ ngẩng đầu nhung lụa khỏi đám cỏ mờ sương và nhìn tôi không chớp, đang lơ lửng trên mũi tàu. Hu vểnh tai lên nhìn tôi không chớp mắt như đang hỏi tôi bằng giọng dã thú: “Anh Sông Đà, anh có nghe tiếng còi sương vừa rồi không?” Mặt dây chuyền trắng như bạc. Tiếng cá va vào nước đã xua đuổi hươu nai. Thuyền tôi đậu trên vở “Bong bóng nổi với ban nhạc lớn rời – Nhiều cảnh lắm, tình lắm” của tác giả “Người tình không tên” (Tản Đà). Dòng sông lững lờ trôi, như nhớ những ngọn thác xa xôi còn sót lại ở thượng nguồn Tây Bắc. Và dòng sông như đang lắng nghe tiếng người êm đềm ở hạ nguồn, dòng sông thả trôi chiếc thuyền buồm của chính mình, khác hẳn với những chiếc thuyền đuôi tôm ngược dòng cổ điển.(Đoạn cuối: Tác giả cung cấp lịch sử và thông tin địa lý của Dahe, cũng như lịch sử của cuộc kháng chiến chống xâm lược của nhân dân Tây Bắc, từ cuộc chiến tranh Ye Ha với thủ lĩnh nhà Nguyên là vua Thẩm Quang Bích “Lòng trung thành không phụ lòng lên Tây Châu – bảo vệ Tao và Dayang, từ năm Từ Thái Lan đến cuộc nổi dậy của thực dân Pháp, những người đã dùng mái chèo và cướp lúa của những người lính áp giải, những người đã đánh bại những người lính áp giải và cướp gạo. Lưu trữ và đi theo Việt Minh, trước phong trào thù địch của các dân tộc thiểu số phía Tây Bắc trong kháng chiến chín năm… Cuối cùng tác giả trở về hiện tại và tường thuật cải chính Tin vui cho non sông Một dòng sông cuồng nhiệt phục vụ cuộc sống của nhân dân Tây Bắc.)1960Bằng cách chia sẻ:

  • tải: 1.412

Lượt xem: 67.520 Kích thước: 638.3 KB Liên kết tải xuống

Liên kết tải xuống chính thức:

Các phiên bản khác và liên quan:

Các tài liệu tham khảo khácChủ đề liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *