Vietnam
1800 234 235

Phân tích ở nhà Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng (4 mẫu)

Bài phân tích Trên lầu Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng của Lí Bạch gồm dàn ý chi tiết và 4 bài phân tích hay nhất. Với tài liệu này, các em học sinh lớp 10 có thêm gợi ý tham khảo, nâng cao kiến ​​thức và biết cách viết một bài văn phân tích hay.Qua phân tích bài thơ này, chúng ta không chỉ có được tình bạn đẹp, mà còn thể hiện được tâm hồn cao đẹp của vị cao tăng đời Đường. Bài thơ này cũng là một đại diện tiêu biểu cho bài thơ tứ tuyệt của Lí Bạch. Vậy đây là 4 bài văn mẫu hay nhất, các bạn cùng theo dõi tại đây nhé.

Phân tích xem Mạnh Hạo Nhiên đến Quảng Lăng ở Nhà Hoàng Hạc

Đề cương phân tích là ở Tháp Hạc vàng, từ Meng Haonian đến Guanglang

1. Bắt đầu một lớp họcLi Bai (701-762), người dân tộc Taibai, quê gốc ở tỉnh Cam Túc và lớn lên ở Tứ Xuyên, Trung Quốc. Lý Bạch là một trong hai nhà thơ nổi tiếng nhất thời Đường. Ông là một nhà thơ lãng mạn lớn, người đã viết nhiều bài thơ nổi tiếng về các chủ đề thiên nhiên, chiến tranh, tình yêu và tình bạn. Tiếng nói chủ yếu trong các bài thơ của ông là tiếng nói yêu đời, lạc quan và hào sảng.2. Cơ thể“Tháp Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên về Quảng Lăng” là một trong những bài thơ tiêu biểu với chủ đề tình bạn và tình yêu trong thơ Lí Bạch. Bài thơ nói về sự chia tay nhưng lại gợi lên một tình bạn chân thật, giản dị, trong sáng và rất sâu sắc.một tiêu đề

  • Tháp Hạc vàng là một địa danh nổi tiếng ở Trung Quốc, là di tích lịch sử và là chốn thần tiên.

Quảng Lăng là một địa danh trong thành Dương Châu. Mạnh Hạo Nhiên là người yêu thuở nhỏ của Lý Bạch, hơn kém nhau nhiều tuổi nhưng là tri kỷ của nhau. Tựa có nghĩa là từ lầu Hoàng Hạc lên Quảng Lăng để tiễn đưa một người bạn tốt.b) Thể thơ: bảy chữ tuyệtc) Bố cục: 2 phần

  • Phần 1: 2 câu đầu: Cảnh chia tay.

Phần 2: Phần còn lại: Tạm biệt tình yêu 3. Kết luậnNội dung: Cả bài thơ thể hiện tình bạn đẹp giữa nhà thơ và cụ cố, đồng thời để lại trong lòng nhà thơ nhiều kỉ niệm về tình bạn đẹp đẽ này.Nghệ thuật: tả cảnh hữu tình, miêu tả thiên nhiên tinh tế, ngôn ngữ thơ.

Hẹn gặp Mạnh Hạo Nhiên đến Quảng Lăng ở Lầu Hoàng Hạc – Mẫu 1

Lý Bạch là một nhà thơ văn nổi tiếng ở Trung Quốc, ông có nhiều tác phẩm hay và để lại nhiều hình ảnh quý giá cho người đọc, điều đó cũng thể hiện tình yêu của ông đối với văn thơ, điển hình là bài “Huang Helong và Meng Haonian”.Bài thơ này thể hiện tình bạn sâu nặng của tác giả dành cho bạn bè, Đứng trên ngọn hạc để vĩnh biệt người bạn thân thương là một ngày buồn. Nỗi buồn về tình bạn xa cách, không gian địa lý càng xa thì nỗi nhớ bạn bè càng lớn. Chia tay em lên đường Tác giả có một cảm xúc rất buồn, mang một nỗi buồn xa xăm, khi gặp nhau không kịp kể nhiều câu chuyện đã phải chia xa, niềm vui đón em trở về, nỗi buồn chia tay, những người ra đi sẽ có Tiếc thay, người ở lại sẽ có nỗi buồn khôn tả.Nỗi buồn trong tâm hồn tác giả thể hiện tình cảm sâu lắng của lòng tác giả, trong cuộc chia tay này tác giả có một cảm xúc rất đặc biệt, một hình ảnh lạc lõng, chia lìa hiện lên trong tác giả, và những nỗi buồn ấy mang đậm nét riêng cho tác giả. Linh hồn của tác giả:

Người bạn cũ nói lời tạm biệt tại Tháp Hạc vàng và đi về phía Tây,

Tháng ba, hoa rơi Dương Châu.

Bóng của Shan Lanfan biến mất,

Tôi thấy sông Dương Tử vẫn chảy trong không trung.

Bạn cũ là những người bạn kết thân khi còn bên nhau, khi được trên hạc, sự đón tiếp nồng nhiệt đến nỗi lần nào cuộc vui cũng phải kết thúc không thể kéo dài. Dù là tình cảm thân thiết nhưng những tình cảm đó chỉ là trong tim, và ai cũng cần trân trọng những tình cảm, khoảnh khắc đó. Tình yêu và tình cảm dành cho nhau đã khiến cuộc chia ly này trở nên dai dẳng, trên đường đưa tiễn những người bạn từ tháp Hạc vàng, tác giả cảm thấy buồn. bạn bè của ông.Tháng ba là mùa hoa lá khói, là mùa chia tay, trên cao ngọn Hạc vàng, tác giả nhìn ra xa, thấy con tàu lao vào không gian vĩnh viễn, xa dần trong tầm mắt tác giả, tác giả thể hiện những điều đó qua những bức tranh sống động Đó là chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên sông, vĩnh viễn không rời mắt những người bạn ở lại, nhìn những chiếc thuyền ấy cũng xa. Chia tay nhau ở tháp Hạc vàng, tác giả bày tỏ tình cảm bạn bè, khi hai người nương tựa vào nhau là tình cảm yêu quý, trân trọng tình cảm bạn bè. Linh thiêng, nó gợi mở cho tác giả những tâm tư, tình cảm của những người ở lại.Tình bạn trong lòng tác giả thể hiện nỗi xót xa của người ra đi, người ở lại đứng trước tháp Hạc vàng để tiễn đưa nhưng tâm hồn có cảm giác trống vắng khiến tâm hồn tác giả như muốn chào hỏi. bạn khi trở về Có điều không còn hạnh phúc, từ trên cao, từ chi tiết đầu tiên để thấy được từng cử động của một người bạn, khi đứng trên con thuyền giữa vùng nước mênh mông khi ra đi, mỗi khi con thuyền trôi đi, tác giả vẫn tận mắt nhìn thấy nhưng hình ảnh con thuyền càng đi Càng xa, nó càng đi vào vực sâu và biến mất khiến tác giả tuyệt vọng, nỗi buồn lại trỗi dậy, giờ đây chỉ còn thiên nhiên và con người, và ở đó không còn là hình ảnh lưu luyến giữa những tình bạn, tình cảm ấy chỉ tồn tại trong tim.Trong không gian bao la ấy, tác giả chỉ thấy hình ảnh nước trên sông Dương Tử vẫn đang chảy chầm chậm, hình ảnh con thuyền không còn nữa, tác giả dùng từ “lạc” để chỉ hình ảnh của đoàn người này. Con thuyền ra đi, không trong không gian, không trong tầm mắt của tác giả, biến mất chứng tỏ nó không còn tồn tại trong tâm trí hay ánh mắt của tác giả, đang đứng trên một nơi cao như lầu hạc vàng. Tôi dường như có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ, nhưng bây giờ tôi không thể nhìn thấy con tàu đã trở thành bạn của tôi nữa, tác giả theo dõi từng chuyển động của nó, nhưng với mỗi chuyển động nó nhẹ nhàng trôi trong không khí. sông bao la.Sông Dương Tử bao la được lồng ghép vào tâm trạng của tác giả, đứng trong không gian bao la ấy, cảm giác buồn man mác, tác giả bộc lộ và để lại trong lòng mình nỗi nhớ, một nỗi nhớ thương da diết. Tình cảm gắn bó và tình bạn ấy sẽ còn mãi, người viết buồn khi người bạn thân đi xa, dường như cuộc chia tay nào cũng buồn, và cũng khiến người viết nhớ nhung và tuyệt vọng, nhớ nhung rất nhiều về hình ảnh người bạn.Cảnh chia tay ở đây thật bao la, tác giả mượn hình ảnh thiên nhiên bao la để nói lên cảm xúc của mình, mỗi khi nhìn mặt nước mênh mông, tác giả lại có cảm giác nhớ nhung, hi vọng một ngày nào đó. Hẹn gặp lại người bạn thân yêu càng sớm càng tốt, lại lên lầu tiễn Hoàng Anh cao một lầu, khi chia tay tháng ba, nỗi buồn chia tay đã tác động rất nhiều trong lòng tác giả, và bức ảnh đó đã nói lên một cách đậm nét sự chia tay và những nỗi buồn sâu thẳm của tác giả. Tác giả không sử dụng những chi tiết hoa mỹ để người đọc hiểu được nỗi buồn chia ly, nỗi buồn ấy rất lớn, giọng văn nhẹ nhàng, thể hiện sâu sắc tình cảm của tác giả. Giả mạo.Bóng chiếc thuyền xa thể hiện tình yêu của tác giả đối với tình bạn muôn thuở, tác giả tin chắc rằng tình bạn này sẽ là vĩnh cửu, tác giả sẽ rất nhớ và trân trọng tình bạn này Hình ảnh pháo hoa thể hiện nỗi nhớ Hình ảnh pháo hoa là hình ảnh bếp thuốc lá hình ảnh này cũng gợi lên nỗi nhớ, tác giả gửi gắm tình cảm của mình vào đó mượn hình ảnh pháo để nói lên nỗi nhớ của mình, đó chính là điều mà tác giả thể hiện trong đó, hình ảnh pháo được dùng để diễn tả nỗi nhớ của ông, như thể những hình ảnh đó được anh hùng lồng ghép vào thơ ca cổ Trung Hoa, hình ảnh tháng ba ở Dương Châu, và những hình ảnh ấy đã vang lên trong lòng tác giả. Bạn tôi đã từng đến Dương Châu, giờ anh ấy sẽ đến Tân thế giới, tất cả những người bạn cũ đã ở lại, và họ cũng đã gửi những người bạn của họ lên lầu.Trong không gian rộng lớn ấy, tác giả cảm thấy bùi ngùi, nhớ nhung về tình bạn, tình cảm đó vô cùng thiêng liêng, không gian rộng lớn cũng tác động đến tâm hồn tác giả qua đó. Dù không muốn xa cách nhưng họ phải chia xa do hoàn cảnh của mỗi người. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau, chia tay là chủ đề chính của tác phẩm này, hình ảnh buồn và tâm trạng buồn.Tình bạn của tác giả được thể hiện một cách sinh động trong tác phẩm này, đồng thời nó cũng thể hiện không gian bao la của lòng tác giả, nỗi nhớ nhung của tác giả và bức tranh buồn tiễn bạn. Không gian ấy đã tác động rất nhiều đến tâm hồn tác giả, đây là lời tiễn biệt đau buồn và niềm tiếc thương của tác giả đối với cuộc đời của người đã khuất. Bạn của bạn.

Hẹn gặp Mạnh Hạo Nhiên đến Quảng Lăng ở Lầu Hoàng Hạc – Mẫu 2

Sống ở thời nhà Đường, Lý Bạch là một trong những nhà thơ có ảnh hưởng nhất trong lịch sử văn học. Đó không phải là lý do tại sao mọi người tôn kính ông như một “nhà thơ” lớn. Là một trong những nhà thơ lãng mạn vĩ đại nhất, ông đã để lại cho đời hơn 1000 bài thơ chủ yếu viết về thiên nhiên, chiến tranh, tình yêu… những con người tài hoa, những cuộc đời hào hùng, đậm chất trí thức với bao hoài bão, ước mơ. Trong số đó, bài “Gặp Mạnh Hào ở tháp Hạc vàng và đọc cho Quảng Cương nghe” là một trong những tác phẩm tiêu biểu:Bài thơ này ghi lại kỷ niệm sâu sắc khi ở trong tháp Hạc vàng, Lí Bạch đã gửi Mạnh Hạo Nhiên đến Quảng Lăng, nơi sinh ra nỗi nhớ và khao khát bạn bè. khinh thường danh lợi. Anh thường tạo ra những hình ảnh độc đáo, kỳ ảo và những khung cảnh lung linh, được thể hiện qua ca khúc Hoàng Hạc Lâu Tông Mạnh Hạo Nhiên Chi Quang Lang.Mở đầu bài thơ, tác giả thể hiện tình bạn, tình cũ lâu ngày nhớ nhung, từ “cố nhân” ở câu đầu nói lên tình bạn sâu nặng, bền chặt giữa hai người. Và những không gian bạn ghé thăm, khi bạn đi và bạn sẽ ở đâu. Đô thị thịnh vượng, nhà Đường – một trong những thành phố đẹp nổi tiếng ở thời nhà Đường:

“Lão Hạc Tháp Vàng”.

Yan Hua mở Yangzhou vào tháng 3 “

Một người bạn cũ của Hoàng Hạc Tháp đến thăm, bà cụ vì tình cảm này mà nảy sinh tình cảm gia đình và sự gần gũi, hun đúc nên một tình bạn thân thiết và tốt đẹp hơn. Hai người đã hứa thời gian sẽ gặp nhau, và lời hứa giữa hai người là một khoảnh khắc đẹp. Nhưng phần tiếp theo nói về thời điểm người bạn rời khỏi tháp Hạc vàng, nỗi nhớ và tiếc nuối khi tình bạn mới quen nhau đã bị chia cắt trong cảm giác cô đơn và buồn bã:

bạn ra khỏi cần cẩu

Hoa dương châu nở vào giữa tháng 3

Tâm trạng khi đón tác giả thì vui nhưng khi ra về thì tâm trạng nhớ nhung, trong lòng có một nỗi trống trải, kẻ đi, người ở, tình bạn đẹp sẽ mãi gắn kết, nhưng ai cũng vậy. về phía nhau. Có những hình ảnh buồn ở mấy câu cuối gợi lên nỗi nhớ của tác giả, đó là hình ảnh dòng sông, cánh buồm, bầu trời, Lí Bạch đứng mãi nhìn con thuyền đã đưa tiễn bạn cũ. Cánh buồm lẻ loi, lững lờ trôi, lững lờ trôi và mất hút giữa trời xanh, cuối chân trời. Tâm trạng, nỗi nhớ, nỗi nhớ … Như sóng chồng lên nhau, con thuyền đưa bạn biến mất, mất hút trên sông Dương Tử:

“Nàng bất tử, bức tường không có hồi kết

Duyên Trường Giang Thiên Lưu “

Hàng ngàn cánh buồm trên sông. Lý Bạch chú ý nhất đến con thuyền của bạn, nhìn nó biến mất vào “bầu trời xanh”. Quan niệm nghệ thuật về nỗi nhớ không hề mất đi Hình ảnh trong bài thơ khiến nỗi nhớ tăng lên gấp bội như con tàu ra đi Hình ảnh của tác giả lúc này vừa là sự gần gũi bên bạn vừa là nỗi nhớ nhung khi người ra đi. khiến lòng người bâng khuâng xao xuyến, bài thơ thể hiện tình cảm cao đẹp của tác giả dành cho người bạn Mạnh Hạo Nhiên. Lí Bạch miêu tả nỗi buồn chia tay nhưng vẫn giữ được phong cách phóng khoáng khi miêu tả sự hùng vĩ của thiên nhiên, không gian bao la, trời cao, trời xanh, nước nổi trên những dòng sông xanh như ngọc.Một tình bạn đẹp giữa Lí Bạch và Mạnh Hạo Nhiên đã khiến người đọc có nhiều lưu luyến và cảm xúc đặc biệt với bài thơ này.

Hẹn gặp Mạnh Hạo Nhiên đến Quảng Lăng ở Lầu Hoàng Hạc – Phân tích Văn mẫu 3

Mỗi nhà thơ đều có một phong cách riêng, khi đến với thơ Li-bê-ri-a, họ có một phong cách thơ phóng khoáng, thể hiện tinh thần hào hiệp, khao khát tự do, khinh thường danh lợi. Trong số rất nhiều bài thơ của Lí Bạch, có lẽ không người yêu thơ nào có thể quên được “Hoàng hạc tháp” và “Mạnh Hạo Nhiên đọc Liệt quốc công lang”. Bài thơ ghi lại kỉ niệm sâu sắc khi ở tháp Hạc vàng, Lí Bạch tiễn Mạnh Hạo Nhiên đến Quảnglang, bài thơ này đã ghi dấu ấn sâu đậm trong tâm trí người đọc với hình ảnh độc đáo, cảnh vật kỳ ảo, chập chờn.Mở đầu bài thơ, tác giả thể hiện tình bạn, tình cũ lâu ngày nhớ nhung, từ “cố nhân” ở câu đầu nói lên tình bạn sâu nặng, bền chặt giữa hai người. Nhà thơ. Và những không gian bạn ghé thăm, khi bạn đi và nơi bạn đến. Mạnh Hạo Nhiên lên đường vào một ngày trong mùa hoa tháng 3 (tháng 3 âm lịch) đến kinh thành sầm uất – một trong những thành phố đẹp nổi tiếng thời Đường – Dương Châu:

“Ông già của Hoàng Hạc Tháp.

Yan Hua mở Yangzhou vào tháng 3 “

Từ “ha” phiên âm là “ha”, Ngô Dật Nhiên dịch là “hạ lưu”, quả là sáng tạo. “Yên Hoa” là một thi liệu, một ẩn dụ thơ mà ta thường gặp ở Đường Thi. Bài thơ không chỉ xác định thời gian, không gian của người đến, người đi mà còn thể hiện tâm trạng của kẻ đến, người đi. Lầu Hoàng Hạc, Đường Châu ngàn dặm như qua thơ. Đằng sau hai địa danh được nhà thơ nhắc đến là nỗi niềm, là không gian vô bờ bến và nỗi nhớ mong chia xa của hai người bạn.Hai câu đầu chứa đựng cảm giác rưng rưng, ​​ẩn chứa bao nỗi niềm. Đứng trên chùa Hạc vàng, Lí Bạch từ trên cao nhìn xuống hoặc một nơi nào đó cao trên bến sông, nhìn những chiếc thuyền chở thuyền. Mạnh Hạo Nhiên ngẩn ra. Cấu trúc không gian hai điểm “xa gần” là một kỹ thuật trong hội họa, ta thường gặp trong thơ Đường và hội họa cổ Trung Hoa. Lí Bạch đã sử dụng kĩ thuật này để tạo dấu chấm, nối các câu 1, 2 và 3, 4 thành một chỉnh sửa nghệ thuật hoàn hảo.Đến với hai câu cuối, chúng ta đã đến với sâu thẳm tâm hồn của bài thơ này, thể hiện tình cảm sâu sắc, đẹp đẽ và cảm động của Lí Bạch dành cho Mạnh Hạo Nhiên. Ẩn sau ba hình ảnh được miêu tả trực tiếp: dòng sông, cánh buồm, bầu trời, là hình ảnh Lí Bạch đứng mãi nhìn con thuyền đưa tiễn người bạn cũ:

“Nàng bất tử, bức tường không có hồi kết

Tái hiện Trường Giang Thiên Lưu “

Cánh buồm lẻ loi, cô đơn (người phàm) vụt tắt, tan dần (ranh giới hình ảnh), rồi biến mất vào phương trời xanh, cuối chân trời xa xăm (trong xanh vô tận). Hay trái tim của một “chàng thơ” với bao nỗi sợ hãi, lưu luyến, nhớ nhung… Như những con sóng trùng điệp, tiễn đưa con thuyền bạn đi, khuất, mất tích trên sông Dương Tử?”Khi sự hữu hạn của nó giống như sự vô tận của bầu trời, dòng sông sẽ trở nên rộng lớn. Chờ đợi chiếc thuyền buồm lẻ loi của Meng Haoran biến mất vào dòng sông rộng lớn đó, lấy đi tình bạn của Lí Bạch. Dòng sông càng rộng, chiếc thuyền buồm càng nhỏ, biến mất .Trong không gian vô định, Lí Bạch sau khi tiễn lên đường, Lí Bạch đã dừng lại rất lâu, ngắm nhìn chiếc thuyền buồm lẻ loi đi về phía chân trời xa, Lí Bạch bày tỏ suy nghĩ của mình đối với bạn bằng cách tranh thủ ngắm cảnh thiên nhiên sau khi từ biệt. .Bách dùng hai từ “chỉ” để miêu tả – chỉ để nhìn thấy. Tôi đã biết rằng Ye Bai sống ở thời nhà Đường. Bấy giờ kinh tế phồn vinh, giao thương mở rộng, nhiều thành thị phồn hoa mọc lên: Trường An, Dương Châu, Thanh Đảo… Ngày đêm trên sông Dương Tử, thuyền bè ngược xuôi như mắc cửi. Tuy nhiên, giữa hàng ngàn cánh buồm trên sông. Lý Bạch “cảm nhận” được “nàng phàm” của bạn và nhìn nó cho đến khi nó biến mất trong “bầu trời xanh”. Bạn chỉ có thể có quan điểm “chính kiến” đó khi sống trong tình bạn thân thiện, gắn bó.Mặc dù chưa thể dịch hai từ “cô ấy” (đồng fan) và “bich” (bich bất tận), nhưng Wu Datu đã mô tả nguyên lý “Dương” và “Dương hồn”, đó là những khái niệm rất cảm động khi đọc, trong đó rất cảm động đối với nhà thơ Lí Nỗi buồn và lòng mong mỏi của các bạn Bạch.Qua bài thơ này, chúng ta không chỉ thu hoạch được tình bạn đẹp, mà còn thu hoạch được tâm hồn cao đẹp của các bậc cao nhân thời Đường. Bài thơ này cũng là một đại diện tiêu biểu cho bài thơ tứ tuyệt của Lí Bạch. Đồng thời bài thơ cũng để lại nỗi buồn về cuộc chia tay. Thêm vào đó, cấu trúc không gian xa gần, ngoại cảnh để diễn tả nỗi lòng, ngôn ngữ trang nhã, gợi cảm, súc tích… Tất cả những yếu tố đó đã tạo nên một bài thơ khiến người đọc nhớ mãi không quên.

Bài phân tích ở lầu Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên về Quảng Lăng – Văn mẫu 4

Lý Bạch là một nhà thơ nổi tiếng ở thời nhà Đường. Tuy một số đã bị thất lạc nhưng cho đến nay, trong sự nghiệp thơ ca của Lí Bạch vẫn còn gần một nghìn bài thơ, trong đó có nhiều tác phẩm nổi tiếng. Thơ của Libach mang phong cách phóng khoáng, thể hiện sự hào hiệp, khát vọng tự do và coi thường danh lợi. Anh thường tạo ra những hình ảnh độc đáo, những khung cảnh kỳ quặc và lung linh.Chính vì vậy, nhiều người đã phong cho ông danh hiệu “Thần tiên thơ”. Trong số những tác phẩm hay nhất của Lí Bạch, chúng ta không thể không kể đến bốn bài thơ “Hoàng hạc tháp Dong Meng Hao Nian Ji Guang Lang” (nghĩa là: tiễn Mạnh Hạo Nhiên trong Tháp hạc vàng đi Quảng Lăng). Bài thơ này đã được nhà văn Wu Datu dịch thành công sang tiếng Việt dưới thể thơ lục bát:

Bạn đi lên từ lầu Hạc,

Giữa mùa pháo hoa, Châu Dương hạ lưu.

Bóng của cánh buồm biến mất khỏi bầu trời,

Nhìn quanh, tôi thấy dòng sông trên bầu trời.

Như chúng ta đã biết, Lý Bạch có nhiều bạn bè thuộc các tầng lớp khác nhau. Tình bạn của anh luôn ấm áp và chân thành. Anh yêu Uông Luân – người bạn nông dân chất phác – và từng khẳng định tình yêu dành cho anh “sâu hơn nghìn thước”. Nghe tin người yêu thời thơ ấu của mình, Wang Xiongling, gặp tai nạn, Lý Bạch muốn chia sẻ nỗi đau với mọi người (“I Send My Sorrows to Mingyue – With the Wind and the Big Waves”). Và dù chỉ gặp Du Fu một lần trong đời, nhưng Lý Bạch không khỏi nhớ nhung, kiểu “nghĩ đến anh là giống như Vạn Thiến – đi về phía nam”.Meng Haoran là bạn thân nhất của Li Bai. Hai người có rất nhiều điểm giống nhau, đều muốn trở thành người Trung Quốc nhưng không được như ý, cả hai đều tìm kiếm hạnh phúc ở núi xanh, nước trong, đặc biệt là phong cách thơ của Mạnh Hạo Nhiên rất gần gũi với Lí Bạch. Như vậy, nhìn thấy nhau từ xa (trước đây giao thông đi lại không thuận tiện, ai đoán được bao giờ mới gặp lại) nhà thơ có thể không lưu luyến? Chỉ cần đọc hai dòng đầu tiên của bài thơ này:

Người xưa có tháp Hạc vàng,

Yanhua tam giác mở ra Dương Châu.

(Những người bạn cũ rời tháp Tây Hoàng Hạc và xuống Dương Châu vào giữa tháng Ba trong mùa thuốc lá.) Thật dễ nghĩ đây chỉ là những câu thơ tự sự đơn giản, nhất là khi chúng ta thấy chúng hầu hết đều tự nhiên, mang phong cách riêng. Nơi tiễn là tháp Hạc vàng, thời gian tiễn là một ngày tháng ba, mùa hoa yên ả, Mai Haoran quê ở Dương Châu. Nhưng nếu bạn đọc kỹ, và suy nghĩ về nó, đó không chỉ là thông tin băng giá, mà đó là một nỗi buồn ẩn chứa và thấm thía. Từ “cố nhân” ở khổ thơ đầu được dịch thành từ “bạn”.Trong khi không sai, nó đã không thể mô tả các sắc thái và biểu cảm của bản gốc. “Cố nhân” là một người bạn cũ, một người bạn cũ, và một người mà tôi đã từng trân trọng và cố chấp. Xa bạn cũ đã chẳng buồn chứ đừng nói đến người bạn tâm giao bấy lâu, nỗi buồn sẽ tăng lên theo cấp số nhân. Giống như nhiều cuộc chia tay được miêu tả trong thơ Đường, cuộc chia tay này cũng diễn ra trên bờ sông.Nhưng quan điểm của người gửi là từ Tháp Hạc vàng. Dường như đứng trên tầng cao này, Liebach có thể nhìn xa hơn, xa hơn (hy vọng cao: ở trên cao, nhìn được xa hơn). Và nỗi buồn bỏ mình trước cảnh đất trời bao la càng thấm vào lòng người, điều đó sẽ được thể hiện rõ hơn ở hai câu cuối:

Cô ấy thích những bức tranh tường vô tận,

Duyên Trường Giang Tiết Kiệm Tự Nhiên.

(Bóng cánh buồm lẻ loi phía xa, trong không gian xanh ngắt – chỉ có sông Dương Tử chảy giữa trời.) Nếu hai câu đầu chủ yếu là lời từ biệt, nghĩa là kể chuyện là chính, còn cảm xúc của tác giả thì dường như niêm phong rồi Mãi đến hai câu cuối, trái tim người gửi mới dần mở ra, tuy bốn câu đều là cảnh ngụ ngôn nhưng câu thứ ba lại thiếu từ “cô” trong bản dịch nghĩa là sự cô đơn. Đây là từ ngữ quan trọng giúp miêu tả sinh động nội tâm của nhà thơ.Ngoài ra, bài thơ dịch còn mất đi những từ “bâng khuâng”, tức là không gian trong xanh chất chứa bao cảm xúc của nhân vật trữ tình. Vì vậy, câu thơ dịch khiến một số độc giả lầm tưởng rằng đó là một bài thơ tả cảnh đơn giản, nhưng thực ra đó là một câu thơ nặng tình. Hình ảnh “Cánh buồm cô đơn giữa bóng trời” đã khơi gợi trong lòng người đọc những suy nghĩ phong phú. Sự cô đơn của Fengfan là sự cô đơn của Lý Bạch, nhưng cũng là nỗi cô đơn của Meng Haoran.Chỉ sử dụng một hình ảnh, tác giả không chỉ nói lên được suy nghĩ của mình mà còn lột tả được tâm trạng của phôi thai khi chia li. Trong phần thứ tư, bản dịch vẫn giữ nguyên hình ảnh của “Thiên Hà”, nhưng đáng tiếc là hai từ “canh” được thêm vào. Quả thật, có “thấy”, nhưng không có “thấy”, làm sao biết được cánh buồm lẻ loi đang trôi và sông Dương Tử đang chảy giữa trời? Nhưng thêm bớt những chữ này làm lộ ý thơ Lí Bạch theo kiểu “ngoại ngôn” và làm mất đi sự giản dị của một trong những đặc điểm tiêu biểu của thơ Đường.Trong nguyên tác, nhà thơ không nói đến việc “thấy”, nhưng người đọc có thể hình dung tác giả đang “thấy”, nhưng quá chú tâm vào “thấy” mà quên mất. Tất cả cảnh vật xung quanh. Thông thường, khi viết về chia tay, người ta thường miêu tả cử chỉ, ngôn ngữ của người ra đi và người tiễn đưa. Nhưng ở bài thơ này, Lí Bạch đã không làm như vậy, chia tay không nước mắt, không lời tâm tình, nhớ nhung.Quả thật, nhà thơ đã phá vỡ hệ thống bút pháp, lối kể và tả cảnh riêng biệt; quen thuộc. Sự phá cách đó đã tạo nên một bài thơ độc đáo. Dù không nói về người gửi, chỉ nói về người đã khuất, nhưng kỳ diệu thay, tình yêu dành cho bạn, của nhân vật trữ tình khi chia tay – nỗi tiếc thương của người gửi vẫn được thể hiện sâu sắc.Bốn câu thơ cho người đọc thấy rất rõ hình ảnh của tác giả. Nhà thơ nhìn lên lầu nhìn con thuyền lẻ loi cùng người bạn, khi cánh buồm nhỏ dần rồi khuất vào không gian xanh thẳm phía xa, anh vẫn dõi theo, dẫu chỉ còn thấy sông dài. Bầu trời. Nỗi tiếc thương xa bạn của nhà thơ cứ thế lớn dần theo thời gian và lan tỏa trên một không gian rộng lớn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *