Vietnam
1800 234 235

Tình mẹ trong biển mây trong thơ (5 mẫu)

Bài văn mẫu lớp 9: Bài phân tích “Mây và sóng” trên lớp của Tago gồm dàn ý và 5 bài văn mẫu ngắn giúp các em học sinh lớp 9 xây dựng vốn từ vựng và có thêm nhiều ý tưởng mới để học. Hoàn thành bài luận của bạn.Năm bài trong “Mây nổi” phân tích về tình mẫu tử, để con cái cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng và cao cả. Đồng thời, nó cũng nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống luôn có những cám dỗ nhưng phải biết cách vượt qua. Vậy hãy cùng Vnemart.com.vn tham khảo chi tiết bài viết dưới đây của Vnemart.com.vn dành cho các bạn học sinh lớp 9:

Phân tích về tình mẫu tử trong “Mây sóng” của Targo

Lập dàn ý phân tích tình mẫu tử trong truyện “Sóng ở trên mây”

1. Bắt đầu một lớp học– Giới thiệu tác phẩm+ Ta-go là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch lớn, ông được coi là nhà thơ lớn, hay thiên tài của Ấn Độ.+ Mây và Sóng, tác phẩm thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng qua lăng kính của một cậu bé, qua câu chuyện cậu kể cho mẹ nghe.2. Cơ thể– Truyện đám mây rủ chàng trai đi chơi xa.

  • Trong thế giới của Targo, anh luôn khẳng định rằng tình mẫu tử là cao cả và thiêng liêng nhất.

Với câu hỏi ngây ngô “but I get there” tìm đường lên mây, sự đơn giản khi hòa vào mây là đi được cùng trời, đến tận cùng trời. Hãy nhớ đến mẹ và nghĩ ra một trò chơi mới cho chính mình: “Con là mây, mẹ là trăng, tay mẹ ôm con, mái nhà ta là trời xanh thăm thẳm” – Câu chuyện về những con sóng mời chàng trai ra ngoài

  • Sau những đám mây đen, sóng cứ gọi đùa ngoài biển, sóng kể về cuộc hành trình của họ với cậu bé, về niềm vui ca hát suốt ngày của cậu.

Tìm cách hòa mình vào làn sóng và vui chơi Nghĩ đến mẹ, lại nghĩ ra một trò chơi mới: “Con là sóng, con là bến bờ lạ, nhào lộn, nhào lộn, nhào lộn mãi rồi mới vỡ òa vào lòng mẹ cười”. – Tình mẫu tử thiêng liêng, sự bất tử.

  • Tác giả đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẫu tử, chính tình yêu của người mẹ dành cho con đã tạo nên một đứa trẻ luôn nhớ về mẹ trong mọi hoàn cảnh.

Tác giả cũng muốn nhắn nhủ đến độc giả một chân lý không thay đổi, rằng không gì có thể thay đổi được tình mẫu tử, đó là điều thiêng liêng và vĩnh cửu. 3. Kết luậnNhững hiểu biết sâu sắc về tập thơ: Tình cảm chân thành, tình yêu thương và niềm tin vào tương lai của các con đã có công lớn trong việc tạo hình nhân vật và truyền tải thông điệp đến mọi người. đọc.

Phân tích bài “Mẹ biển mây” – Văn mẫu 1

Ta-go, nhà văn, nhà thơ lớn của văn học thế giới đặc biệt là văn học Ấn Độ. Ông đã để lại một di sản văn học vẻ vang cho đất nước với hơn 1.000 bài thơ và hàng trăm truyện ngắn, ngoài ra còn có rất nhiều vở kịch, vở kịch, …Những bài thơ của Tago đơn giản về chủ đề, nhưng sâu sắc và nhân văn về nội dung. Một trong những chủ đề anh luôn ca ngợi và ngưỡng mộ là chủ đề về tình mẫu tử. Với Tago, tình mẹ là bất tử, và tình yêu từ khi lọt lòng mẹ là sức mạnh cứu rỗi và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi đứa trẻ. Khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của tác giả, tôi không khỏi xúc động trước tình mẫu tử sâu nặng và thiêng liêng.Mượn lời kể hồn nhiên, chân thành xen lẫn chút hóm hỉnh trong tâm hồn đứa trẻ, qua lời đối thoại giữa đứa trẻ với các nhân vật khác, ta thấy được tình cảm của đứa bé đối với mẹ.Biết được tính cách của một đứa trẻ thích những điều mới lạ, nhà thơ đã mở đầu cho đứa trẻ một thử thách hấp dẫn với lời mời vui tươi từ những người bạn của thiên nhiên:

“Mẹ ơi, có người trên trời gọi con: chúng ta chơi từ sáng đến tối.

Chúng tôi chơi Golden Dawn, chúng tôi chơi Silver Moon … “

Trên thiên đường, ai đó gọi con cái của họ và mời chúng tham gia trò chơi. Tôi chưa bao giờ đến đó, tôi đã thấy nhưng chưa bao giờ nghe thấy đám mây. Tôi cũng chưa bao giờ được chơi game từ sáng đến tối, bình minh vàng, trăng bạc, và tất nhiên tôi cũng thấy thú vị và muốn nhìn thấy bầu trời đó. Vì vậy, sau lời mời đó, tôi đã không ngần ngại hỏi tôi sẽ đến đó như thế nào để hòa nhập:

“Tôi hỏi: Nhưng làm thế nào để chúng ta lên được đó?

Họ đáp: “Hỡi bờ đất, hãy giơ tay lên trời, sẽ được cất lên tận mây”.

Một đám mây khác lắng nghe câu hỏi của tôi và nhanh chóng cho tôi biết vấn đề. Nếu em bé muốn đi, hãy đến rìa trái đất và bàn tay của đám mây sẽ nâng em bé lên. Điều đó thật dễ dàng đối với tôi, nhưng có điều gì đó ngăn cản tôi, sự hiện diện của mẹ tôi ở nhà chờ tôi trở về:

“Mẹ tôi đã đợi ở nhà,” cô nói.

Đứa trẻ nói: “Mẹ đang đợi ở nhà

Làm sao tôi có thể bỏ mẹ mà đi? “

Sau đó, họ cười và bay đi.

Nhưng con biết một trò chơi con thích hơn mẹ ạ.

Em là mây, anh là trăng.

Tôi sẽ che cho bạn bằng đôi tay của tôi,

Mái nhà sẽ là bầu trời xanh thẳm. “

Trái tim tôi luôn hướng về mẹ và tôi luôn muốn mẹ ở bên tôi. Nhưng nếu bây giờ tôi chơi đám mây đó, mẹ sẽ ở nhà với ai? Mẹ đang đợi tôi về. Khi đó, cô không chịu sống lương thiện: “Làm sao mà bỏ mẹ được?”. Yun dường như cũng hiểu lòng tôi, cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho mẹ, tôi chỉ biết nói lời tạm biệt bằng một nụ cười. Mây đen đã tan, tôi không còn hối tiếc, thay vào đó, tôi háo hức cùng mẹ tạo ra một trò chơi mới vui nhộn:

“Em là mây, em là trăng, tay anh ôm em, mái nhà là trời xanh thăm thẳm”.

Mây và trăng là hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của vũ trụ. Mây yêu bay là con, trăng dịu dàng bao dung là lòng mẹ. Mây và trăng song hành với nhau, như đứa trẻ ám ảnh mẹ nó mãi. Ngôi nhà mà cả hai chúng tôi đang sống giống như bầu trời xanh, màu của sự bình yên và hạnh phúc. Tuy là game nhân gian nhưng cũng rất hay và hấp dẫn, có tình phụ tử, có tình có thâm.Có lẽ ngoài sự phức tạp của hai mẹ con, trò chơi vui nhộn giữa mẹ và con gái có một chút ghen tị, và Bo cũng muốn mời cô ấy chơi:

“Đang lướt sóng, có người gọi cho tôi: Chúng tôi hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Chúng tôi đi du lịch đây đó, không biết mình đã ở đâu.”

Nếu Yunwan có trăng vàng, mây bạc thì Langwan cũng đầy nhục cảm, mê hoặc và ánh sáng huyền ảo. Sóng chơi có thể đến và đi cả ngày, đến những lục địa mới mà tôi chưa từng đến. Đó chắc chắn là một chuyến đi thú vị, nghe này, tất cả các bạn đều muốn đi, và tôi cũng vậy:

“Nhưng làm thế nào để tôi đạt được điều đó?”

Sóng bảo em cứ nhắm mắt đi sóng sẽ ập đến cuốn em đi. Chân con muốn rời đi nhưng trái tim con vẫn còn đó vì mẹ vẫn đợi con về. Chiều về nhà mẹ đợi con ở đâu, con để mẹ một mình cho vui. Vì vậy, tôi lại chọn cách từ chối sóng, từ chối để mẹ đi cùng, ở bên mẹ và chơi một trò chơi thú vị hơn với mẹ:

“Đang lướt sóng, có người gọi cho tôi: Chúng tôi hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Chúng tôi đi du lịch đây đó, không biết mình đã ở đâu.”

Cả sóng và bờ đều là ẩn dụ cho vẻ đẹp. Bạn luôn mê hoặc tôi đến những bờ biển xa lạ mà tôi muốn khám phá mỗi ngày. Khi còn trong bụng mẹ, trẻ có thể cười thỏa mãn trái tim mình, được hạnh phúc che chở và được thỏa mãn bởi tình yêu. Trong bụng mẹ, hạnh phúc của đứa trẻ sẽ càng ngọt ngào, viên mãn, điều mà sóng gió không thể có và không thể mang đến cho mẹ.Sóng và mây là hình ảnh đẹp, bất hủ mượn để nâng tầm hình ảnh lòng mẹ. Cưỡi sóng gió, tình mẹ dành cho con luôn thủy chung son sắt, trái tim mẹ luôn hướng về con, với mẹ, con là điều đáng tự hào nhất, đẹp nhất và xứng đáng nhất trên đời.Tago đã viết nên những tác phẩm quý giá ấy bằng tình yêu và sự tin tưởng dành cho mỗi người mẹ trong cuộc đời mình. Đọc xong bài thơ này, con thấy thương mẹ hơn, hiểu lòng mẹ hơn và cố gắng sống hết mình vì gia đình và tương lai của con mỗi ngày.

Phân tích bài “Mẹ của biển mây” – Văn mẫu 2

Ta-go là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch lớn, ông được coi là đại thi hào hay nói đúng hơn là thiên tài của Ấn Độ, những tác phẩm của ông đã có đóng góp to lớn cho nền văn học thế giới. Một trong những kiệt tác của ông là “Mây và sóng”, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng qua lăng kính của một cậu bé, qua những câu chuyện cậu kể cho mẹ nghe.Trong thế giới của Tago, anh luôn tin rằng tình mẫu tử là tình cảm cao quý nhất, thiêng liêng nhất và không gì có thể thay thế được. Qua bài thơ này, ta thấy được sự hồn nhiên, nghịch ngợm của chú bé khi được ông trời rủ đi chơi trên mây cao. Được đi chơi cả ngày có lẽ là điều tuyệt vời nhất đối với một đứa trẻ, và cậu bé này cũng không ngoại lệ. Vì vậy, khi nhận được lời mời từ đám mây, anh đã không ngần ngại hỏi đường đi của đám mây “nhưng làm sao tôi đến được đó”, đơn giản hòa vào đám mây chỉ là chui xuống tận cùng trái đất. Bàn tay của bạn chạm tới bầu trời.Vừa chuẩn bị ra ngoài đi dạo thì thấy mẹ xuất hiện rất phấn khích, đứa bé nhớ mẹ đợi ở nhà thì sao có thể đi chơi được, tình yêu của mẹ dành cho con và đứa bé đã theo sau. theo bước chân của mình. Anh khéo léo từ chối và anh tự nghĩ ra một trò chơi mới nhưng vẫn muốn chơi trong vòng tay mẹ: “Con là mây, mẹ là trăng, mẹ ôm con trong hai tay, mái nhà xanh thẳm. bầu trời.”Sau những đám mây đen, sóng vẫn tiếp tục gọi đùa ngoài biển, sóng kể về hành trình của mình với chàng trai, niềm vui ca hát suốt ngày, nó lại run rẩy. Nó kích thích sự thèm ăn của một đứa trẻ, chỉ cần nghe bài hát từ sáng sớm đến hoàng hôn đã khiến nó phấn khích, và còn thú vị hơn khi có thể đi đến một nơi nào đó mà nó không biết mình đang ở đâu. Yêu trai tò mò.Làm sao có đứa trẻ nào không thích nô đùa mà vẫn được xem những bức tranh sống động từ sóng biển, làm sao có thể cưỡng lại được ham muốn này, cậu bé cũng được dạy cách hòa mình vào sóng biển mà nô đùa, nhưng lại nghĩ đến mẹ, khi. Mẹ vẫn ở đó Hãy tự nhủ làm thế nào để ra khỏi nhà, và trò chơi mới tiếp theo ra đời: “Con là sóng, con là bến bờ xa lạ. Lăn, lăn mãi, và cười thật to trong lòng mẹ”.Thông qua hình ảnh kỳ diệu của thiên nhiên, biển mây, sóng biển, tác giả đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẹ, chính tình mẹ đã tạo nên đứa con dù trong hoàn cảnh nào cũng luôn nhớ về mẹ. Quá trình khó khăn nuôi con khôn lớn chính là tình yêu thương không nguôi trong lòng đứa trẻ, đối với một đứa trẻ, cha mẹ chính là điểm tựa, động lực để con có niềm tin vào cuộc sống, là nguồn động viên khi con gặp khó khăn. anh ấy hoặc cô ấy thành công, anh ấy hoặc cô ấy Hoặc cô ấy sẽ tự hào. Tác giả cũng muốn nhắn nhủ đến người đọc một chân lý bất biến, đó là tình mẹ không gì thay đổi được, đó là tình yêu thiêng liêng và vĩnh cửu.Tình cảm chân thành của tác giả cũng như tình yêu và niềm tin vào tương lai của con mình đã có công rất lớn trong việc định hình các nhân vật và truyền tải thông điệp đến độc giả.

Phân tích Tình mẹ trong “Sóng ở biển mây” Bài 3 – Văn mẫu 3

Rabindranath Tago (1861-1941) là nhà thơ hiện đại vĩ đại nhất của Ấn Độ và là nhà văn châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel Văn học (1913). Ông đã để lại một di sản văn hóa nghệ thuật đồ sộ, với 52 tập thơ, 42 vở kịch, 12 tiểu thuyết, gần trăm truyện ngắn, nhiều bút tích, tiểu luận, diễn văn, thư từ… và hơn 1.500 bức tranh, minh họa và số lượng bài hát khổng lồ. . Ông đã có những đóng góp xuất sắc cho nền thơ ca Ấn Độ và thế giới. Thơ Tago thể hiện bao hàm tinh thần dân tộc, tính dân chủ sâu sắc, tinh thần nhân văn cao cả và chất triết lí trữ tình.Bài thơ “Waves in the Clouds” viết bằng tiếng Bengali được đăng trong tập thơ “Sisu” (Những đứa trẻ) ra đời năm 1909. Năm 1915, được tác giả dịch sang tiếng Anh và in trong tập thơ “Crescent Moon”. Anh rất am hiểu tâm lý, tình cảm và ước mơ của trẻ em nên trong các bài thơ, anh lựa chọn và sử dụng những hình ảnh, ngôn ngữ, câu chuyện gần gũi nhất với trẻ thơ để ca ngợi những tình cảm hồn nhiên, đẹp đẽ, đáng yêu trong tâm hồn trẻ thơ. Trong “Mây và sóng”, bằng cách phản ánh cuộc đối thoại hồn nhiên giữa em bé và mẹ, Da Gao làm nổi bật tình mẹ, tình yêu chân thành với thiên nhiên và trí tưởng tượng tuyệt vời trong sâu thẳm tâm hồn. Từ đó gieo vào lòng người đọc những suy ngẫm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng muôn đời.

Mẹ ơi, có ai đó trên bầu trời đã gọi con:

“Chúng tôi chơi từ thức đến đêm. Chúng tôi chơi Golden Dawn, chúng tôi chơi Silver Moon.”

Tôi hỏi, “Nhưng làm thế nào để chúng ta lên được đó?”

Họ đáp: “Hãy đi đến cùng trái đất, giơ tay lên trời, sẽ được cất lên tận mây”.

“Mẹ cháu đang đợi ở nhà” – tôi nói – “làm sao nó có thể bỏ mẹ nó ở đây được”.

Vì vậy, họ đã cười và bay đi.

Nhưng con biết có những trò chơi hay hơn mẹ ạ.

Bạn là đám mây và tôi là mặt trăng.

Vòng tay của bạn sẽ ôm lấy tôi, và mái nhà của tôi sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Trong làn sóng, ai đó đã gọi tôi:

“Chúng tôi hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Chúng tôi đã đi du lịch đây đó, không biết chúng tôi đã ở đâu.”

“Nhưng làm sao chúng ta thoát ra được?” Tôi hỏi.

Họ nói: “Hãy đến bãi biển, nhắm mắt lại, và bạn sẽ được sóng nâng lên.”

Tôi nói: “Mẹ tôi luôn muốn tôi ở nhà vào buổi chiều, làm thế nào tôi có thể bỏ mẹ tôi và đi?”.

Vì vậy, họ mỉm cười và nhảy múa.

Nhưng tôi biết có những trò chơi hay hơn

Em là sóng, anh là bến bờ xa lạ

Lăn, lăn, lăn mãi, và cười thật to trong lòng Mẹ.

Không ai trên thế giới này biết chúng ta đang ở đâu.

(Dịch bởi Ruan Kafei)

Nhân vật trữ tình trong bài thơ là những em bé. Người mẹ là đối tượng đối thoại và biểu đạt của bé. Chú ý rằng có hai vòng đối thoại giữa em bé và mẹ. Mỗi phần kể về lời mời của thiên nhiên, kể về sự từ chối của em bé, lý do từ chối và cho thấy trò chơi em bé đã sáng chế ra. Những hình ảnh về tình phụ tử, tình mẫu tử chỉ được bộc lộ qua lời kể của những đứa trẻ, cuối mỗi khổ thơ lại tỏa sáng hình ảnh thơ gợi nhiều suy ngẫm về tình mẫu tử và những vấn đề triết lí.Nghe cuộc trò chuyện giữa một em bé và mẹ về những người trên mây:Mẹ ơi, có ai đó trên bầu trời đã gọi con:

“Chúng tôi chơi từ thức đến đêm. Chúng tôi chơi Golden Dawn, chúng tôi chơi Silver Moon.”

Em bé tâm sự lời mời của người trên mây đối với mẹ. Lời thì thầm đầy quyến rũ, tình cảm, gần gũi ấy, gợi lên một thế giới tự do, tự do, sống động, vui vẻ ở trẻ thơ! Theo chân mây, bạn sẽ được bay bổng trên bầu trời cao rộng, bay bổng trong những sắc màu rực rỡ của “Bình minh vàng” và “Trăng bạc”. Đó là niềm vui, tôi có thể vui chơi mà không cần biết thời gian và không phải lo lắng. Đứa trẻ nào chẳng thích mải miết chơi đùa, nhưng lại có một thế giới mộng mơ, quyến rũ, mê hoặc! Em bé thích được ở xung quanh những người trên mây, vì vậy anh ấy hỏi: “Nhưng làm thế nào để chúng ta lên đó?” Đó một phần là do bé bị thu hút bởi những người bạn trên mây. Như người ta nói: “Đi tới tận cùng trái đất, giơ tay lên trời, bạn sẽ được đưa lên tận mây”, rất thư thái, rất nhẹ nhàng, và bạn sẽ bay cao trên mây như đang ở trong một mơ ước. vì thế.nhưng không! Thật khó để tôi rời xa mẹ tôi: “Mẹ đang đợi ở nhà”, “Làm thế nào tôi có thể bỏ mẹ ở đây”. Thông thường bọn trẻ rất vui vẻ và thích làm bạn với thiên nhiên. Chúng có thể nghịch bất cứ thứ gì xung quanh chúng, đôi khi chỉ là một cành cây chết khô cũng trở thành một món đồ chơi thú vị cho chúng. Gãy cành. Làm các trò chơi vui nhộn (đồ chơi – bộ trăng lưỡi liềm) với bất cứ thứ gì tôi / tôi tìm thấy. Ở đây, các bé rất thích đi chơi nhưng lại càng yêu mẹ hơn. Làm sao tôi có thể để mẹ hiền của tôi đi ra ngoài thế này! Cô không chịu để mẹ ở nhà không đợi mời, suốt ngày ở bên cạnh cô, đứa bé quả thật là một đứa con ngoan, hiếu thảo, yêu mẹ suốt đời, không thể bỏ nhà ra đi mà không có cô.Sau đó, bé đã sáng tạo ra một trò chơi vô cùng thú vị với trí tưởng tượng tuyệt vời: “Con là mây, con là trăng / Hai tay mẹ bồng con, mái nhà ta là trời xanh thẳm”. Bạn đã tạo ra một trò chơi tuyệt vời trong đó chính em bé tạo ra những đám mây và bầu trời xanh thẳm là người tạo ra mặt trăng trên mái nhà ấm cúng của mình. Như vậy, bé không chỉ được sống hòa mình với thiên nhiên thơ mộng mà còn được gần gũi trong vòng tay yêu thương của mẹ và gia đình dịu dàng. Tình yêu thiên nhiên, nhất là tình mẹ đã thắp sáng cho đôi cánh trí tưởng tượng của con tim con bay bổng, đắm chìm trong ước mơ hạnh phúc bên người mẹ kính yêu. Tình yêu là cội nguồn của tạo hóa, phải chăng tình mẫu tử là cội nguồn của tạo hóa con người?Sự sáng tạo này còn nhân lên ở phân đoạn tiếp theo – em bé nói với mẹ về những người trong sóng:

“Đang lướt sóng, có người gọi cho tôi: Chúng tôi hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Chúng tôi đi du lịch khắp nơi, nhưng chúng tôi không biết mình đã ở đâu.”

Những con sóng như sứ giả của đại dương, mời gọi bạn vẽ nên những chân trời kỳ thú trước mắt. Trong một không gian tràn ngập tiếng hát, những con người trên sóng mải mê rong ruổi theo hành trình của mình, hết nơi này đến nơi khác, từ sáng đến chiều tà, không biết mình đã về đâu. Những con sóng vỗ vào bờ không ngừng, luôn hòa quyện, và thế giới đại dương huyền bí khơi dậy niềm khao khát của vô số người. Em bé muốn tận hưởng vùng vẫy trên sóng với mọi người! Và theo lời của sóng: “Hãy đến bờ biển, nhắm mắt xuôi tay sẽ bị sóng cuốn đi”. Nhẹ nhàng nhưng hiệu quả, bạn sẽ bị sóng cuốn đi, hết nơi này đến nơi khác. Ngoài việc trả lời người dân ở Yunli, em bé cũng từ chối lời mời của người dân ở Poli: “Chiều con, con luôn muốn ở nhà, làm sao con nỡ lòng nào bỏ mẹ”.Waves như hiểu được sự lựa chọn trưởng thành của mình nên vui vẻ đi ngang qua: “Thế là chúng nó nhảy qua cười rồi”. Em bé cũng muốn khám phá vùng đất kỳ vĩ nhưng đồng nghĩa với việc rời xa mẹ, nhưng rời xa mẹ là điều em không thể và không cam tâm, vì em sẽ luôn cần tình yêu thương của mẹ. Như trong một bài thơ khác, tác giả viết:

“Bạn có hàng đống vàng, đống đá quý,

Nhưng bạn đã đến trái đất này

như một người ăn xin.

Thật không tự nhiên khi một em bé đến, giả dạng như vậy.

Cậu bé ăn xin thân yêu, trần truồng này

làm cho nó rất buồn

Để có thể đòi được báu vật tình mẹ “

(nghi thức trẻ em)

Đối với một em bé mẹ, vẻ đẹp, niềm vui, sức hấp dẫn lớn nhất, sâu rộng và vô tận, trên hết là những điểm hấp dẫn khác trong vũ trụ! Từ đó, tôi hình dung trò chơi này độc đáo hơn trò Người đàn ông trong mây: “Nhưng tôi biết trò khác hơn / Tôi là sóng, bạn là bến bờ lạ / Lăn, cuộn, cuộn, lao mãi mãi Tiếng cười / Trên đời này không ai biết ta đang ở đâu “Con là” Con sóng “- Mẹ là” Bến bờ không thân quen “, là bến bờ bao dung và rộng mở luôn sẵn sàng chào đón con. Trên biển có hàng trăm con sóng, sóng nhỏ, sóng lớn, sóng chìm, sóng nổi, có con sóng nào không quay vào bờ? Có bức tranh nào đẹp hơn những con sóng lăn tăn, cuốn mãi vào bờ bên kia vô bờ bến? Thật vui biết bao khi nhìn sóng dạt vào bờ? “Lăn, lăn, lăn mãi, vỡ òa trong lòng mẹ nụ cười”, đứa trẻ vô tư, hồn nhiên, tự do vui chơi, hạnh phúc vì vòng tay yêu thương, che chở của mẹ! “Và không ai trên thế giới này biết ta đang ở đâu.” Nghĩa của “mẹ và con” ở khắp mọi nơi, không ai có thể chia lìa, chia lìa.Trong vũ trụ bao la, trong ngôi nhà thiên nhiên bao la mà bạn tưởng tượng, đâu đâu cũng có tình mẫu tử! Tình mẹ ở khắp mọi nơi, thiêng liêng và bất diệt! Hình ảnh sóng và bờ không còn xa lạ trong thơ ca từ xa xưa nhưng ở đây nó trở thành một hình tượng thơ độc đáo bởi nó đẩy tình mẹ con lên tầm vũ trụ, mang đến cho người đọc một thông điệp nhân văn về tình mẫu tử cao cả. thế giới!Không chỉ vậy, từ những hình ảnh tượng trưng, ​​bài thơ gợi cho ta suy nghĩ về một số vấn đề khác trong cuộc sống. Trò chơi trên mây và sóng biển thể hiện nhiều thú vui hấp dẫn trong cuộc sống muôn màu. Con người ta khi đối mặt với những cám dỗ, cám dỗ từ chối thì cần phải có một điểm tựa vững chắc, và tình mẫu tử là một trong những điểm tựa. Trong bài thơ này, cả hai lần em bé đều tạo ra hai trò chơi, vừa đến với thiên nhiên thơ mộng hữu tình, vừa được vui vẻ bên người mẹ nhân hậu kính yêu, chính tình yêu thương là động lực thúc đẩy em bé. Hãy tưởng tượng một thế giới độc đáo, lạ thường, nơi tình yêu nâng cao khả năng sáng tạo của con người? Và đối với chúng ta, hạnh phúc không phải là điều bí ẩn, cũng chẳng phải ở đâu xa xôi, mà là ngay tại trần gian, do chính con người tạo ra.Nhà thơ Tago đã từng nói: Già hay trẻ, già nhất làng, già nhất làng. Chính vì vậy, avatar của bé trong ca khúc “Mây và sóng” giống như bé nhất và bé nhất, gửi gắm thông điệp yêu thương quý giá đến thế giới tâm hồn, thế giới tự nhiên và cuộc sống của trẻ. Tất cả các loại cuộc sống đang sống xung quanh chúng ta. , đặc biệt là tình yêu dành cho mẹ và tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt trên đời này.

Phân tích bài “Mẹ biển mây” – Văn mẫu 4

Rabindranath Tagore là một nhà thơ lớn, nhà văn, nhà viết kịch, họa sĩ tài năng, nhạc sĩ nổi tiếng, nhà giáo, nhà hoạt động xã hội, một vị thánh hiểu biết sâu rộng. Ông là một thiên tài của Ấn Độ và thế giới. Ông đã để lại cho đời một sự nghiệp thơ ca đáng kể bao gồm nhiều đối tượng. Đặc biệt khi viết về thiếu nhi, Tagore luôn hướng những đứa trẻ đến với tình mẫu tử, và dẫn chúng đến thế giới của những người mẹ hiền, với tấm lòng bao dung vô bờ bến.Trong thế giới đó, Tagore phải chắc chắn rằng chỉ có tình mẫu tử là bất tử, và chỉ có tình mẫu tử là lực lượng duy nhất cứu rỗi con người. Đọc những bài thơ như “Trăng non”, “Cánh diều”, “Mùa hái quả”, đặc biệt là bài thơ thiếu nhi “Biển mây”, người đọc sẽ cảm nhận được sự thiêng liêng bất diệt của tình mẹ.Hồn nhiên, nghịch ngợm và thì thầm là giọng điệu của bài thơ này. Tagore đã dùng những từ ngữ để thể hiện sự hồn nhiên của tuổi thơ. Vì vậy, ngay ở đầu bài thơ, Tagore đã “dụ dỗ” các em chơi một trò chơi rất thú vị là trò chơi nhảy dù:

“Mẹ ơi, có người gọi con trên trời: chúng ta chơi từ thức đến đêm. Chúng tôi chơi bình minh vàng, chúng tôi chơi trăng bạc …”

Lời mời mới hấp dẫn làm sao, một trò chơi rất thú vị vang vọng từ trên mây. Trò chơi đó mang tinh thần vui tươi của trẻ thơ. Vì vậy, xuất hiện trong câu trả lời của bé là câu hỏi làm thế nào để đứng lên và trở thành một người trong trò chơi vui nhộn đó:

“Tôi hỏi: Nhưng làm thế nào để chúng ta đứng dậy?”

Một cách dễ dàng để trở thành một với trò chơi đó là đi đến tận cùng trái đất, giơ tay lên trời và em bé của bạn sẽ được đưa lên mây. Khi cậu bé chuẩn bị hòa nhập vào trò chơi mới, cậu bé vui vẻ, thích thú và chợt nhớ ra điều gì đang chờ đợi mình ở nhà. Đó là mẹ.

“Mẹ đang đợi con ở nhà, làm sao con có thể bỏ mẹ được?”

Như sự hồn nhiên khi còn trong bụng mẹ. Đứa trẻ nhớ rằng mẹ của nó đang đợi nó, và tất nhiên nó tìm thấy một trò chơi thú vị hơn dường như được tạo ra và tổ chức với tình yêu của mẹ nó:

“Em là mây, em là trăng, tay anh ôm em, mái nhà là trời xanh thăm thẳm”.

Trong bài thơ này, Tagore đã khéo léo chọn hai hình ảnh ẩn dụ là mây và trăng. Trong sự vận động của vũ trụ, hai hình ảnh này luôn xuất hiện cùng nhau. Từ sự đặt cạnh nhau này, sự khúc xạ và sự phóng chiếu vào cuộc chơi giữa mẹ và con, một điều kỳ diệu về sự thân thiết giữa mẹ và con được mang đến cho trí tưởng tượng của đứa trẻ. Anh nắm tay em như mây ôm trăng. Mái nhà của em sẽ là bầu trời xanh thẳm. Mái nhà ấy được bao bọc, chở che bằng hơi ấm của tình mẹ con. Nó giống như một trò chơi trong trí tưởng tượng của trẻ thơ, nhưng chính sự tồn tại của mẹ và con vượt lên trên tất cả những trò chơi thú vị khác.Tâm hồn nhạy cảm của trẻ thơ thấy những trò chơi khác cũng thú vị không kém. Nếu trò chơi trước là trên mây cao thì ngược lại, lần này trò chơi thì thầm dưới biển xanh, nhưng lời mời gọi lại đến từ những con sóng quyến rũ đang đung đưa.

“Đang lướt sóng, có người gọi tôi: Chúng tôi hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Chúng tôi lang thang khắp nơi mà không biết mình đang ở đâu”.

Cũng vui trong suốt chặng đường dài từ sáng sớm đến hoàng hôn. Điều này có sức mạnh để gây ấn tượng với mong muốn chơi của trẻ. Đứa trẻ nào không thích chơi, vui vẻ và muốn khám phá thế giới. Những con sóng của đại dương bao la vỗ về những đứa trẻ với những lời thì thầm ngọt ngào, mời gọi chúng vào một chuyến du ngoạn trên đại dương thật vui vẻ. Em bé của bạn muốn tham gia vào một cuộc hành trình thú vị. Nhưng làm thế nào để đạt được điều đó? Đơn giản hơn lần trước, chỉ cần bạn đứng trên bãi biển và nhắm mắt lại, bạn sẽ được sóng nâng lên. Đang say sưa với niềm hứng khởi với trò chơi mới, ước mơ xa vời nhưng anh có vẻ ngập ngừng, bởi bỗng như tiềm thức thức tỉnh, đứa con nghĩ đến mẹ và không nỡ rời xa. Chiều nào mẹ cũng về. Từ một nỗi nhớ bất chợt về một cuộc chơi thôi thúc không thể cưỡng lại được, đứa trẻ lại nhận ra hay nói cách khác là hình dung ra một trò chơi mới vui hơn gấp nhiều lần trò chơi này.Và trò chơi đó:

“Con là sóng, mẹ là bến bờ xa lạ, nhào lộn, nhào lộn mãi rồi tiếng cười vỡ òa trong lòng mẹ”.

Ngoài sự kì diệu trong việc tạo hình ảnh ẩn dụ về một cặp sóng giữa bờ và sóng, phép so sánh này thật độc đáo: con sẽ là sóng, còn mẹ là bến bờ xa lạ. Sự kỳ lạ này có sức thu hút sự khám phá của trẻ. Và sự hấp dẫn đó hấp dẫn hơn bất kỳ trò chơi nào. Khi lăn lộn trên bến bờ xa lạ của tình mẹ, đứa trẻ sẽ bật cười thành tiếng khi được mẹ đón nhận. Tình mẹ như xoa dịu và nuôi dưỡng đứa con.Mượn hai con voi trong biển mây, để Tagore giữ mãi điều kỳ diệu của tình mẹ. Tình mẫu tử bất diệt sẽ là sự nuôi dưỡng tốt nhất cho tâm hồn mỗi đứa trẻ. Đây là triết lý sâu sắc của bài đồng dao này. Hầu hết mọi nhà thơ lớn, trong các tác phẩm nghệ thuật của mình, đều không quên viết những bài thơ hay cho thiếu nhi để thuyết phục và ngợi ca em ý chí phụng sự đất nước, xã hội. Những bài thơ cho thiếu nhi của Tagore cũng xuất phát từ tình cảm chân thành của những người ông, người cha, người thầy luôn yêu thương và tin tưởng vào tương lai của trẻ. Trong bài thơ “Biển mây”, anh đã bộc lộ cảm xúc của mình. Hướng cho tâm hồn đứa trẻ sống trong tình mẫu tử bất diệt. Giọng điệu của bài thơ là dí dỏm và hài hước, và những lời thì thầm rất phù hợp với tâm lý của trẻ em.

Tình yêu của mẹ trong Geyun Ocean Waves

Tình mẹ luôn là tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất trong lòng mỗi người. Mỗi nhà thơ đều có những khám phá riêng khi viết về đề tài tình mẫu tử. Cùng với nhà thơ nổi tiếng Ấn Độ Tago, qua lăng kính của một cậu bé, anh đã thể hiện tình yêu cao cả đó trong câu chuyện về mẹ của mình.Nhà thơ đã chọn một cách kể rất ngộ nghĩnh và ngây ngô để kể cho các em dưới góc nhìn của một cậu bé. Trong câu chuyện Yun Duo mời cậu bé đi chơi, cậu mong muốn được bay lên trời để ngắm mặt trời mọc và mặt trăng. Nhưng khi nhận được câu trả lời: “Hãy đi tới cùng trái đất, giơ tay lên trời, sẽ được nâng lên tận mây xanh”. Anh nghĩ về mẹ mình và nhận ra rằng anh không thể bỏ bà để theo đuổi sở thích của mình. Thay vào đó là trò chơi “con là đám mây, con là mặt trăng” với mẹ. Vì vậy, người con không đi đến cùng trời cuối đất mà chọn ở bên mẹ, cùng mẹ khám phá thiên nhiên trên mái nhà ấm áp như bầu trời xanh thẳm. Chỉ cần có mẹ là con có được niềm vui và hạnh phúc.Để rồi đứng trước đại dương bao la, anh muốn hóa thành con sóng, rời xa bờ biển mà khám phá đại dương bao la. Nhưng anh chợt nhận ra “Chiều mẹ lúc nào cũng muốn con ở nhà”. Đó không chỉ là tình yêu đích thực đối với việc sinh con, chàng trai còn có trách nhiệm ghi nhớ lời mẹ dặn. Dù trong hoàn cảnh nào, con mong mẹ có thể là vầng trăng hay bến bờ mát mẻ, cho con trở về trong vòng tay ấm áp yêu thương của mẹ. Bằng cách này, tôi có thể thì thầm mọi thứ, hoặc chỉ là những câu chuyện nhỏ để mẹ lắng nghe và chia sẻ. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều thật giản dị, thật gần gũi, thật đáng quý.Tác phẩm này vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẫu tử. Tận sâu trong trái tim chất phác, tình yêu thương chân thành luôn gắn bó với hình ảnh người mẹ, dù bên ngoài có bao cám dỗ và đam mê. Tác giả cũng muốn nhắn nhủ đến người đọc một chân lý bất biến, đó là tình mẹ không gì thay đổi được, đó là tình yêu thiêng liêng và vĩnh cửu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *