Vietnam
1800 234 235

TOP 14 Bài Phân tích hình ảnh cây vẹt cực ngầu

Bài phân tích hình ảnh khu rừng trong rừng của Nguyễn Trung Thành gồm 2 dàn ý, sơ đồ tư duy và 14 bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước. Qua đó giúp các em học sinh lớp 12 có nhiều ý tưởng mới, hay, đẹp khi viết văn. Đồng thời giúp các em có vốn từ phong phú hơn khi diễn đạt.

Phân tích hình ảnh cây Barnacle tốt nhất TOP 14 mẫu

Phân tích dàn ý hình ảnh cây xà nu

Đề cương số 11. Giới thiệu:Trong bộ sách giáo khoa của Bộ Giáo dục và Đào tạo có những giáo trình rất ý nghĩa. Trong số đó, có tác phẩm “Mùa hè nổi giận trong rừng” làm nổi bật vẻ hùng vĩ, dữ dội của rừng búp xà nu. Trong rừng, cây được hiện rõ, chúng ta hãy hiểu hình ảnh.2. Nội dung:1. Giới thiệu tác phẩm:– Tác phẩm này được viết trong thời kỳ chiến tranh ác liệt và hào hùng của đất nước ta- Tác phẩm được in tại quê hương của anh hùng Dianyu.- Ngày 8 tháng 3 năm 1965* Hình ảnh cây Barnacle trong tác phẩm Barn Forest:2. Vị trí của cây xà cừ:– Cây Barnacle xuất hiện ở đầu mẩu- Cây thông xuất hiện ở cuối và xuyên suốt câu chuyệnHình tượng cây xà nu là hình tượng trung tâm xuyên suốt giúp thể hiện chủ đề và tính sử thi.* Cây Barnacle of Attachment, Cuộc sống của Soman- Đặc điểm của cây xà cừ:

  • đó là một cây thông

Gỗ quý, nhựa rất thơm. Sức sống dồi dào và tình yêu của ánh nắng mặt trời Hình ảnh những rặng xà nu có mặt khắp nơi trong tác phẩm gợi cho người đọc liên tưởng đến bức tranh Tây Nguyên hùng vĩ và thơ mộng.- Nỗi đau của con người khi bị hành hạ, hành hạ.- Hình ảnh đẹp về người Tây Nguyên- Hình ảnh kiêu hãnh, kiên cường của người dân Tây Nguyên- “Turn to Fire” minh chứng cho tất cả những sự kiện vĩ đại, đau thương và anh hùng của Làng Xô ManThứ ba, kết thúc:

  • Đây là hình tượng nghệ thuật đầy sáng tạo của tác giả

Nó tượng trưng cho sức sống của con người. Dàn ý số 21. Giới thiệu

  • Đôi nét về tác giả: Nguyễn Trung Thành là nhà văn gắn bó với Tây Nguyên đã viết nhiều về mảnh đất và con người Tây Nguyên.

Rừng Xà Nu được coi là bản hùng ca Tây Nguyên thời chống Mỹ, tái hiện lại chặng đường đấu tranh của dân làng Xô Man. Ngoài hình tượng anh hùng, nổi bật nhất là hình ảnh cây xà nu. 2. Cơ thể– Đây là hình tượng trung tâm xuyên suốt toàn bộ tác phẩm và giúp nói lên chủ đề của tác phẩm.- Gợi màu sắc, không gian núi rừng Tây Nguyên, liên quan đến đời sống sinh hoạt và các sự kiện trọng đại của dân làng Xô Man:

  • Dân làng Xô Man dùng gỗ mâm xôi, nhuộm bảng đen để học bảng chữ cái, lấy lửa từ xà nhà thắp sáng từng ngôi nhà.

Những ngọn đuốc soi sáng bước khởi đầu của quá trình chuẩn bị vũ khí. Toàn bộ khu rừng rắn trải dài để che chắn cho ngôi làng khỏi sự bắn phá của kẻ thù, và có hàng ngàn cây cối, không một cây nào không bị tổn hại. – Hình ảnh cây xà nu có tính thẩm mỹ tương ứng vang vọng qua bao thế hệ khởi nghĩa của dân làng Xô Man.

  • Những cây cổ thụ, như ông Mette, đại diện cho lớp người già: không thể bị mưa gió quật ngã, và như ông Mette, chúng là trụ cột tinh thần của cả làng.

Những cây tre trưởng thành như Tnú, Mai, Dít: vết đạn lành nhanh như một tấm thân cường tráng (hình ảnh lưng Tnú bị chém ngang nhưng cũng mau lành thành sẹo). Cây tre mới mọc tượng trưng cho hình ảnh cậu bé Heng: “Cây tre mới sinh ra đã bén như mũi tên hay quả lê”, giống như cậu bé Heng đã dũng cảm tiếp bước cha anh. – Nhận xét: Một thế hệ ngã xuống, một thế hệ khác đứng lên đấu tranh giành tự do “Bên cây mâm xôi đã đổ, 4,5 cây si mọc lên”.- Nỗi đau mà cây thông phải gánh chịu cũng được người dân nơi đây trải lòng: “Có cây cứa vào người… Vết thương rỉ ra nhựa, rồi bầm tím dần, rồi đặc lại thành cục máu lớn…”:

  • Như hình ảnh ông Xu, bà Nhàn bị chặt đầu và treo trên cây sung

Mai và các con bị tra tấn đến chết bằng song sắt Hình ảnh 10 ngón tay của Tnu bị đốt cháy bằng nhựa xà phòng cho đến khi chỉ còn lại 2 ngón. – là hình ảnh ẩn dụ độc đáo cho sức sống bền bỉ, tinh thần bất khuất và sức trẻ hóa của dân làng Xô Man trong phong trào đấu tranh vũ trang.

  • Hàng trăm cây đại thụ gắn bó với nhau như cộng đồng Tây Nguyên đoàn kết chống kẻ thù.

Cả khu rừng đại ngàn sẽ không bao giờ khuất phục được: “Cây mẹ ngã, cây con mọc, cây chết rừng”. Cây Sán phát triển mạnh và khao khát ánh sáng mặt trời, cũng như người dân Tây Nguyên chân thành khao khát tự do. – Kết cấu đầu cuối tương ứng: Câu chuyện mở đầu và kết thúc bằng hình ảnh khu rừng kho thóc khổng lồ, tạo nên không gian sử thi cho tác phẩm.3. Phần cuối

  • Cảm nhận hình ảnh cây xà cừ.

Giới thiệu về giá trị nghệ thuật: văn mang đậm chất sử thi, ngôn ngữ giản dị, đồng bằng miền Trung anh hùng, âm hưởng trang trọng, … Tóm tắt giá trị nội dung: Rừng Sác là sử thi văn xuôi hiện đại tái hiện sự hùng vĩ, hùng vĩ của núi rừng, con người và truyền thống văn hóa Tây Nguyên.

Sơ đồ tư duy hình ảnh cây barnacle

Mỗi nhà văn thường dành một mảnh đất nghệ thuật để có chỗ đứng trên các diễn đàn văn học. Khi chạm trán với mảnh đất nghệ thuật này, ngòi bút của người nghệ sĩ sẽ thực sự được thăng hoa. Nếu phía Tây Bắc là “miền đất hứa” của nhiều nhà văn như Ruan Tuan, Che Lanwen, Ruan Kai, thì phía Nam là miền đất nghệ thuật của Ruan và Duan Jiu. Nhưng nếu không nhắc đến Ruan Yu, một nhà văn “trung thành” với vùng đất đỏ bazan, tiếng cồng vang lừng, bập bùng bụi vàng. Năm 1954, ông bén duyên với mảnh đất ấy với tác phẩm “Đất nước đứng lên”. “Khởi nghĩa” kể về cuộc khởi nghĩa của làng Quảng Hà trong những năm chống Pháp. Với tác phẩm này, Nguyên Ngọc hứa hẹn sẽ là một cây bút xuất sắc về đề tài Tây Nguyên. Anh thể hiện sự am hiểu về vùng đất từ ​​thiên nhiên đến phong tục tập quán. Mười năm sau, ông có dịp trở lại đất và viết truyện ngắn nổi tiếng “Rừng rắn”. Ở một khía cạnh nào đó, chúng ta có thể thấy “Rừng xà nu” là mẫu mực, cô đọng và thăng hoa của tiểu thuyết “Đất nước đứng lên”. Điều giúp nhà văn thể hiện hàng trăm trang hư cấu chỉ trong vài chục trang truyện ngắn. Đó là việc Nguyễn Trung Thành xác lập hình tượng cây xà nu – một loại cây ưa sáng lạ lùng chỉ có ở Tây Nguyên.Có người cả đời cho văn chương mà không để lại một bài văn hay, bài thơ hay. Có lẽ họ không thể xây dựng một hình tượng nghệ thuật thật sống động. Việc xây dựng nghệ thuật là tối quan trọng đối với một nhà văn chân chính, vì họ thường chỉ sống và nói bằng hình ảnh. Một sự vật, hiện tượng trong đời sống hiện thực, muốn đi vào văn học thơ thì phải có thực như đời thực, bởi có quan điểm cho rằng: “Nhân vật trong văn học có khi còn thực hơn người thật. Đôi cánh của văn học hiện ra trong Hiện thực. Cuộc đời là những con người thực. ”Nhưng thực thôi chưa đủ, tác giả phải đưa nó lên một tầm cao mới, biến nó thành ngụ ngôn và tượng trưng. Đây là mục tiêu của văn học nghệ thuật. Có thể kể đến hình ảnh con tàu tượng trưng cho khát vọng ra đi của bao thế hệ thi nhân

“Chúng ta đã đầu thai vào nhầm thế kỷ

Cả đời buồn tủi bơ vơ ”

Trong bài “Bài ca con tàu” của Chelan Viên. Hay hình ảnh “sóng” trong bài thơ cùng tên của Xuanqiong, tượng trưng cho khát vọng tình yêu và hạnh phúc của người phụ nữ. Trong “Rừng xà nu”, việc tác giả xây dựng hình tượng cây Sán cũng không ngoại lệ.“Rừng sầu” của Nguyễn Trung Thành là một tác phẩm xuất sắc. Yếu tố làm nên sự xuất sắc của tác phẩm này không gì khác chính là việc tác giả xây dựng hình ảnh cây xà cừ vô cùng chân thực và sống động. Câu chuyện xoay quanh làng Xô Man ở Tây Nguyên. Có một cây tùng, tương tự như cây thốt nốt miền Bắc, cây mùa hè, là cây thanh lương. Xà nu là loại cây ưa nắng, sinh sản rất nhanh. Nguyễn Trung Thành đã nắm bắt được đặc điểm này bằng cảm quan nghệ thuật của mình và đưa vào Tây Nguyên trong bom đạn thời chiến. Đọc “Cô gái rắn đi rừng”, ta có cảm giác như đang đi giữa rừng đại ngàn, như nắng quê mình tỏa hương thơm ngào ngạt. Tôi đang đi trên một con lạch ẩn hiện trong bóng râm của những con rắn. Chúng tôi nhìn thấy những mái nhà dưới những cây thông ở đây và ở đó. Xà nu là loại cây gắn bó thân thiết với người dân Tây Nguyên. Con người sinh ra, lớn lên, lập gia đình, sinh con, làm việc nhà cho đến khi nhắm mắt xuôi tay đều liên quan đến loài cây này. Thân phận của cây tre trong đời sống của người dân Tây Nguyên có phần giống với cây tre ở đồng bằng Bắc Bộ và cây dừa ở đồng bằng sông Cửu Long. Miền quê nào, miền quê nào cũng có một loại cây đặc trưng. Đến Nga và Ba Lan, chúng tôi bị ám ảnh bởi những cây bạch dương:

“Ba Lan thân yêu của tôi, mùa tuyết đang tan

Đường cây bạch dương với sương trắng và ánh nắng

Tôi đã đi để nghe giọng của ông già

Một bài ngâm thơ, một cây đàn piano “

Đến Nhật Bản, chúng ta như được thổi hồn bởi những cây hoa anh đào tươi tắn. Một lần trở lại Việt Nam – đất nước mà thiên nhiên trở thành hồn người ở khắp mọi nơi.

“Bất cứ nơi nào trên những cánh đồng và những ngọn đồi

không có hình dạng, không có mong muốn, không có cách sống

Ôi đất nước bốn ngàn năm sau đâu đâu cũng thấy

Cuộc sống đã thay đổi núi sông của chúng ta. “

Nếu có dịp đến Tam giác Bắc, bạn có thể bắt gặp hình ảnh “Muratake” ở khắp mọi nơi. Cây tre gắn bó mật thiết với cuộc sống của con người, từ chiếc đũa tre bình dị đến những chiếc que tre đánh giặc. Chẳng trách Xingang đã từng viết rằng “Cây tre ăn mãi người ta”… Nhưng khi đặt chân đến miền nam – “Quê mẹ”, ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về rặng dừa nơi đây.

“Quê mẹ bao vết bầm.

Trồng dừa nhiều năm.

Ôi, dừa nuốt đắng được không!

đơm trái ngọt cho đời “

Và một khi bạn đến với Tây Nguyên – vùng đất đỏ bazan, âm thanh cồng chiêng và bụi vàng lấp lánh, hãy nhớ đến “Rừng” của Nguyễn Trung Thành – đó là một rừng rắn với bộ ngực khủng lộ ra. Hãy tự mình bảo vệ làng Xô Man. Để hình ảnh cây xà cừ trở nên thuyết phục hơn, Ruan Yu đã khéo léo để nhân vật có thể nhìn thấy cây trong mỗi bước đi. Trong tác phẩm này, có hơn 20 lần Cây cô gái trên cát, xuất hiện với nhiều dáng vẻ khác nhau: bốn lần “Cô gái trên rừng”, năm lần “Cô gái trên núi”, tiếp theo là Cô gái cát trên ngọn cây, bản san cây xà nu, dầu xà nu, cây xà nu …. Mỗi khi hình ảnh cây xà nu xuất hiện lại bộc lộ tính cách của người dân cao nguyên miền trung. Nắm vững đặc điểm của cá lóc, chúng ta cũng phần nào hiểu được tinh thần yêu nước bất khuất của ông cha ta, từ đó giáo dục bản thân cho phù hợp. Đó là lý do: “Mỗi tác phẩm văn học đích thực là một gợi ý cho một cách sống”. “Tác phẩm văn học chân chính nào cũng có khả năng nhân hóa” “Rừng xà nu” là một tác phẩm như thế.Văn học xuất phát từ cuộc sống, và đích đến của văn học là cuộc sống. Thảo nào Viên Minh Châu từng nói: “Văn học và cuộc sống là những vòng tròn đồng tâm, lấy con người làm trung tâm”. Hay nói như M.Gorki, “văn học là nhân học”. Văn học từ xưa đến nay chỉ viết về con người. Để hóa thân vào sức sống bất diệt, bất diệt của con người Việt Nam trong chiến tranh, mỗi nghệ sĩ phải tìm cho mình một hình tượng khác nhau. Nếu nhà thơ Fan Tiandu có “vầng trăng và vầng lửa” thì Viên Minh Châu có “một mảnh trăng của tuần trước”. Nguyễn Trung Thành chọn hình ảnh cây xà nu. Cây xà nu trong tác phẩm tượng trưng cho tập thể Tây Nguyên anh hùng, bất khuất. Trong tác phẩm này, tác giả miêu tả cây xà cừ ở nhiều góc độ.Ban đầu, tác giả tập trung miêu tả hiện thực tàn khốc của chiến tranh mà loài rắn phải chịu đựng. Đây là dụng ý nghệ thuật của tác giả. Đặt chuồng dưới làn mưa bom, bão đạn của kẻ thù là để làm nổi bật sự hung dữ và sức sống bất diệt của loài rắn. Đập vào mắt chúng tôi đầu tiên là cảnh rắn rừng dưới làn đạn của kẻ thù. “Làng nằm trong tầm bắn của trận địa pháo của kẻ thù, ngày hai lần, vào buổi sáng hoặc buổi tối… Cả khu rừng có hàng vạn cây cối, không một cây nào là không bị thương”. như một cơn bão. Một số cây căng tràn, thơm ngát, lấp lánh chói chang trong nắng hè, đen kịt, rồi bầm lại thành từng cục máu lớn. “Trong đoạn văn này, Nguyễn Trung Thành chủ yếu sử dụng nghệ thuật nhân hoá, tác giả miêu tả sự tàn phá mà rừng xà nu đã phải chịu đựng trong mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Đây cũng là điều mà người dân Tây Nguyên, nhất là người Việt Nam. con người, đã phải chịu đựng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. họ treo cổ bằng súng Đó là bà Nhạn, vợ con của Tenu bị tra tấn đến chết bằng song sắt Tất cả đều là bằng chứng về tội ác chiến tranh của quân xâm lược, những kẻ bán dân. Theo cách nói của nhà văn Do Jinhai, “Rắn” “Rừng” sẽ chỉ là một câu chuyện chiến tranh đẹp, dù đứng dưới mưa bom, bão đạn nhưng rừng vẫn xanh tươi, như thách thức bom đạn của kẻ thù: “Đạn đại bác không giết được chúng”. “Bên cây đổ, có bốn năm cây si mọc lên, ngọn xanh tươi, nhọn hoắt như mũi tên lao thẳng lên trời. “Đây là dụng ý nghệ thuật của tác giả nhằm làm nổi bật sức sống mãnh liệt của loài rắn. Nếu có ngã cũng là trạng thái sinh tồn, là tiền đề cho sự lớn lên của các thế hệ rắn tiếp theo. Rắn cao nguyên miền Trung cũng vậy Trong chiến tranh, họ hy sinh rất nhiều, phải sống thật tốt, vất vả, cực nhọc nhưng trong lòng người dân nơi đây chỉ có hai chữ “trung thành với cách mạng”. khẳng định: “Đảng còn, nước còn”, càng gần bom đạn càng coi thường bom đạn, bom đạn ra đời thử thách bản lĩnh, anh dũng của con người Việt Nam trong chiến tranh. . Đó là những người

“Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt

chia tay không nước mắt

Nước mắt cho ngày gặp nhau “

Bom đạn có thể hủy diệt mọi thứ, dù kiên cố đến đâu nhưng vẫn không thể quật ngã được sức sống quật cường của dân tộc Việt Nam. Con người vẫn sống, vẫn chiến đấu, vẫn yêu thương, vẫn chờ đợi và tin tưởng vào ngày trọn vẹn. Điều này được thể hiện rõ ở Mai và Tnu của Tình – những người đã góp phần viết nên những huyền thoại Việt Nam trong thế kỷ 20. Nhà văn Nga Nikulin đã thốt lên: “Chẳng phải con người Việt Nam đẹp hơn trong chiến tranh sao?” Chúng ta may mắn được sinh ra trong thời bình, nên không vô tình mà chúng ta không được chứng kiến ​​thời kỳ “tiếng hát trên bom rơi đạn lạc”. Một quan điểm cho rằng: “Cái gì không còn ở đời, ở lại văn chương.” Hãy trở lại với thơ thời binh lửa và thấy một rừng rắn. Xanh tươi tốt, bạt ngàn ào ào đến tận chân trời, ta còn thấy “Tiếng bom” ở Seng Phan ”của Phạm Tiến Duật

“Tôi đứng giữa Seng Phan

Cao hơn tiếng bom là tiếng suối và tiếng đàn

Tiếng mìn và tiếng binh lính va vào đá

Tàn thuốc lá rít lên một cách nhàn nhã

Âm thanh hùng vĩ của xe máy trên đường

Đó là nó!

ở giữa chiến trường

Tiếng bom rất nhỏ “

Đứng giữa núi rừng mà sức sống bao nhiêu thì bom đạn của kẻ thù cũng chỉ là chuyện nhỏ.Để khẳng định sức sống bất diệt của cây Sán và con người trung nguyên trong chiến tranh, nhà văn Nguyễn Thông Thanh đã khéo léo xây dựng hình tượng cây xà nu qua kết cấu truyện. Ai đã từng đọc truyện ngắn “Rừng Xà Nữ” đều nhận thấy hai câu văn dường như trùng lặp nhau. Đó là câu đầu tiên của bài báo:”Đứng trên ngọn đồi đó, tầm mắt có thể nhìn thấy, ngoại trừ những ngọn đồi liên tiếp, thì tầm mắt cũng có thể nhìn thấy.”Dù rắn rừng ngày nào cũng phải gồng gánh hai phát súng thần công của địch nhưng nó vẫn xanh một màu lạ lùng. Cuối tác phẩm, tác giả tự hào viết:“Cả ba đứng đó nhìn ra xa và không thấy gì ngoài khu rừng rắn kéo dài đến tận chân trời”.Mới đọc, chúng ta có cảm giác đây là hai câu giống nhau, nhưng nếu để ý, chúng ta thấy có sự thay đổi về số lượng và chất lượng của các vì kèo. Đây là dụng ý nghệ thuật của Nguyễn Thành Trung. Để hiểu được sức sống bền bỉ, kiên cường của người Sán và lòng yêu nước của người dân Tây Nguyên qua cấu trúc này, chúng ta phải đặt chúng trong cả không gian và thời gian.Cần có một khoảng cách thời gian nếu núi Sanu trở thành rừng Sanu trải dài đến tận chân trời. Thời gian đó được đo bằng 21 năm kháng chiến chống Mỹ gian khổ. Trong 21 năm qua, kỳ nhông thế hệ 21 đã ngã xuống, và cùng với nó, thế hệ rắn thứ 21 đã vươn lên đón nhận mặt trời. Nói một cách khái quát, chính những người đồng bằng miền Trung thế hệ hai mươi đã khơi mào cuộc chiến. Đây là cuộc đua tiếp sức của 21 thế hệ, mang trong mình ngọn lửa sức sống Việt Nam. Cũng như loài cây ấy, người dân Tây Nguyên truyền lửa đời này sang đời khác, từ lồng ngực người già đến lồng ngực người trẻ.

“Lớp cha đầu tiên, sau đó lớp con

Cũng trở thành chiến hữu trong cuộc hành quân. “

Lớp người Tây Nguyên ra trận như diều gặp gió, nhưng trong tác phẩm này chúng ta thấy được ngọn lửa truyền từ bàn tay của người đảng viên anh Quyết đến bàn tay của Tnú và Mai. Thì cuộc đời của Tnú là tấm gương sáng cho thế hệ sau như Dít, Heng noi theo. Những người đã viết nên bản anh hùng ca không ngừng nghỉ của Tây Nguyên.

“Tôi muốn viết một bài thơ trên mông súng

Tôi lớn lên và tiếp tục viết cho bạn

Người đàn ông đứng dậy viết tiếp Người đàn ông ngã xuống

Người của ngày hôm nay viết tiếp người của ngày hôm qua.

Nếu nhìn ở góc độ không gian, chúng ta có thể thấy nhà văn Nguyễn Thông Thành đã chọn làng Xô Man và dùng ngòi bút của mình để viết về tập thể Tây Nguyên anh hùng. Tương ứng với làng Xô Man là ngọn đồi bên con nước lớn. Tuy nhiên, chiến tranh càng đi vào chiều sâu, lòng yêu nước của người dân trung du không chỉ giới hạn trong làng Xiaoman mà lan rộng ra cả vùng trung du như sức mạnh vươn ra của cây mâm xôi, và lan rộng ra cả miền nam ”. trở thành quê hương ”. Truyện ngắn này ra đời năm 1965, năm mà bàn tay xấu xa và đen tối của đế quốc Mỹ vươn lên phía bắc. Họ có ý định đưa miền Bắc trở lại thời kỳ đồ đá với “Bóng ma” và “Pháo đài bay”. Với kết cấu câu chuyện như vậy, ngôi nhà khẳng định tinh thần “đồng tài, trợ sức” của nhân dân Việt Nam, nhằm xóa bỏ cuộc chiến tranh phi nghĩa, tàn dư của đế quốc Mỹ và những người đi theo. Vì vậy, “Rừng xà nu” phản ánh trung thực tinh thần ngoan cường của dân tộc Việt Nam. Có quan điểm cho rằng không phải ngẫu nhiên mà “Rừng rắn” là phiên bản cô đọng thu nhỏ của tiểu thuyết “Đất nước đứng lên”. Tuy nhiên, để hiểu sâu hơn về cấu trúc này, chúng tôi nhận thấy sự thiếu liên kết giữa “Sanu Mountain” trong câu đầu tiên và “Sanu Forest” trong câu thứ hai. Tác giả mượn hình ảnh này để phản ánh tinh thần đấu tranh từ tính tự phát của cá nhân đến ý thức tự giác cách mạng. Trong thời gian và không gian đó, chính nhân dân các dân tộc Tây Nguyên đã hiện thực hóa nghị quyết của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XV Đảng Cộng sản Trung Quốc.Đứng trước sức nóng của chiến tranh, xe ngựa vẫn được bảo tồn và phát triển. Có được điều đó là nhờ sự đoàn kết, gắn bó của các thế hệ người Sán và các tầng lớp nhân dân Tây Nguyên. Trong khu rừng “đồng hành đến tận chân trời”, Ruan Zhongqing nhận ra cây tre ba thế hệ đan xen, có thể đánh tan bom đạn. Tương ứng với ba thế hệ cây đó là ba thế hệ người dân cao nguyên miền Trung. Tác giả tập trung phần lớn ngòi bút của mình để miêu tả những cây trưởng thành. Mặc dù trên người đầy sẹo nhưng sức mạnh cường đại của anh đã khiến những vết sẹo mờ dần đi. Những cây thông ấy, chẳng khác gì những chiếc lông chim đã che chở cho làng Xô Man bằng bộ ngực khủng của mình. Tương ứng với cây trưởng thành ấy là thế hệ trẻ như Tnú, Mai. Bên cạnh những tổ nho trưởng thành là những cây savan khổng lồ, là xương sống tinh thần của cả khu rừng. Những cây tre đó tương ứng với tự già là thôn trưởng làng Xô Man. Ruan Zhongqing đã truyền tải sự sáng suốt của Nghị quyết 15 của Đảng qua câu nói của người xưa “hãy cầm súng cầm súng”. Bên cạnh hai cành cây đã chết phía trên có những con lục lạc non, vừa trồi lên khỏi mặt đất đã vô cùng sắc bén, vươn lên trời kiên quyết đón nhận ánh sáng. Đó là những thế hệ thanh thiếu niên Xô Man như Heng, Dit. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả lại viết rằng “cả ba đứng đó …”Đoàn kết dân tộc luôn là vũ khí lợi hại nhất để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong bốn nghìn năm qua. Truyện ngắn “Rừng xà nu” vừa nhắc lại chân lý này vừa ca ngợi sức sống bất diệt của con người Việt Nam trong chiến tranh. Vì vậy, “Rừng rắn” xứng đáng là linh hồn của tập phim “Quê hương anh hùng xạ điêu”. Và Ruan Zhongqing xứng đáng là một chiến sĩ trên mặt trận văn học cách mạng.

Hình ảnh của Barnacle Tree – Mô hình 2

Trải qua hơn 120 năm đấu tranh anh dũng, gian khổ, lịch sử vẻ vang của dân tộc ta đã ghi nhiều chiến công hiển hách làm rạng danh Tổ quốc, làm khiếp sợ quân thù, khiến thế giới khâm phục. , cao và to. Nhưng để giành được thắng lợi vẻ vang, cho nền độc lập của Tổ quốc, cho nhân dân ta được sống và làm việc trong hòa bình, mãn nguyện, cha ông ta đã phải đánh đổi rất nhiều máu, mồ hôi và nước mắt. Trong những năm tháng đế quốc Mỹ bắn phá núi rừng bình yên của cao nguyên miền Trung, đã có một dân tộc anh dũng kiên cường đứng lên đương đầu với kẻ thù. Tác phẩm “Forest in the Woods” của Ruan Zhongqing khắc họa sâu sắc hình ảnh những người con anh hùng bảo vệ Tổ quốc, trong đó có hình ảnh một loài cây đẹp đẽ, mang ý nghĩa biểu tượng to lớn. Nó là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt và nhiều phẩm chất cao quý của con người vùng cao nguyên trung tâm.Nguyễn Trung Thành tên thật là Nguyễn Văn Báu, bút danh Nguyên Ngọc, sinh năm 1932 tại Huyện Thăng Bình, Tỉnh Quảng Nam. Ông nhập ngũ năm 1950 khi còn là học sinh cấp 3 và tham gia chiến đấu chống Pháp và Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên. Nguyễn Trung Thành đã sáng tạo ra nhiều thể loại từ truyện, tiểu thuyết đến truyện ngắn, chính luận, các tác phẩm của ông đều mang đậm hơi hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn, nội dung chuyên đề tập trung viết về cuộc đời của 2 con người. Nước Mỹ, về những vấn đề quan trọng trong lịch sử dân tộc, đặc biệt ông đã viết nhiều về Tây Nguyên đầy nắng và gió. Rừng Xà Nu lấy bối cảnh trong tập truyện Quê hương anh hùng Điện Ngọc, được viết vào năm 1965, khi quân Mỹ Diệm tràn qua miền Nam và ném bom ác liệt.Hình ảnh rừng cây Lapa nổi bật xuyên suốt tác phẩm, mở đầu là rừng cây Sán bạt ngàn và kết thúc bằng hình ảnh rừng cây Sán chạy về phía chân trời. Không chỉ vậy, hình ảnh cây xà nu bao trùm toàn bộ tác phẩm, xuất hiện hơn 20 lần trong toàn bộ tác phẩm, tái hiện vẻ đẹp độc đáo của cao nguyên miền Trung, đồng thời mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống và vẻ đẹp. Người dân cao nguyên miền Trung.Nguyễn Trung Thành trình bày hình ảnh cây xà nu với những nét vẽ chân thực, gắn bó với đời sống của người dân Tây Nguyên, thể hiện trong đời sống sinh hoạt của người dân, “người đàn bà lửa cháy dần” trong gian bếp mỗi nhà, xà nu Hương khói làm tấm bảng học tập của Tnú và Mai Cả rừng rắn vươn bộ ngực to che chở cho hình ảnh làng Xô Man vì “làng nằm trong tầm đại bác”, như lời nhà thơ. Tố Hữu đã làm, cha Bảo vệ chính những đứa con của mình, đó là: “Lìn che bộ đội, rừng vây quân thù”, nỗi nhớ và tình cảm gia đình.Không chỉ xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày, mà còn được tham gia vào các hoạt động quan trọng của dân làng Xô Man. Vào cái đêm vợ con của Tenu bị giặc bắt, lửa trại cho Tenu chứng kiến ​​cảnh vợ con của kẻ thù tra tấn, rồi nhựa cây đốt mười đầu ngón tay của Tenu như mười ngọn đuốc. Hãy là giọt nước cuối cùng và động viên dân làng Xô Man đứng lên, giết mười tên giặc ác để cứu Tnú và giành chiến thắng đầu tiên trong cuộc kháng chiến chống giặc của dân làng. Từ đó về sau, người dân làng Xô Man đứng vững, không ngại khó, bởi chỉ có chiến đấu mới có cuộc sống tốt đẹp hơn, bảo vệ được dân làng và đất nước. Hình ảnh thanh xà nu cũng trở lại trong đêm Tnú trở về làng, ngọn đuốc dẫn đường cho nhân dân cả làng Xô Man quây quần bên nhau để nghe ông lão kể chuyện đời Tnú, câu chuyện một đời người. trong một đêm, ngọn lửa càng trở nên linh thiêng và hùng tráng. Bên cạnh đó, hình ảnh cây xà nu thấm vào tình cảm, cách nghĩ thấm vào cách nghĩ, cách nói của người dân trung nguyên, vẻ đẹp của cây xà nu trở thành thước đo để khắc họa hình tượng con người Tnú, Mai và nhiều người dân làng Xô Man khác.Hình ảnh cây xà nu mang ý nghĩa thư pháp tượng trưng và là biểu tượng cho số phận và phẩm chất của con người vùng cao nguyên trung tâm. Nói về số phận của những người dân làng Xô Man, Nguyễn Trung Thành ngay từ đầu tác phẩm đã viết: “Cây ngàn, không cây nào không thương”, đó là nỗi ám ảnh tâm can của một rừng cây. bị phá hủy bởi đại dương bao la. Chú của kẻ thù, đầy vết sẹo. Càng tiến lại gần, hình ảnh thảm hại của cây tùng càng hiện rõ “Một thân cây bị chặt làm đôi, nước dâng như vũ bão.” Từ miệng vết thương, một dòng nhựa cây “tràn ra”. Máu của muôn loài, máu tụ tạo cho người đọc ấn tượng về một loài cây anh dũng, bất khuất. Nhưng đó là những cây may mắn, kiên cường, lành miệng và tiếp tục phát triển, và tệ hơn nữa, có những cây non mới cao ngang ngực người đã bị đại bác bắn gãy làm đôi. ”Chất nhựa vẫn còn trong veo , chất lượng còn rất cao, dầu vẫn còn loãng, vết thương không lành, vết thương tiếp tục mở ra, và cây chết trong năm đến mười ngày. ”Từng chi tiết đều được miêu tả sinh động, tái hiện một cách bi thảm về cây xà nu do bom và Hiện trường viên đạn rơi. Nhìn chung, cũng như cả khu rừng bị xơ xác, người dân làng Xô Man cũng đã phải chịu nhiều hy sinh, đau đớn tột cùng, nhiều người đã ngã xuống: Anh Xút, bà Nhạn, Mai và đứa con của mình với Tnú, tất cả đều hy sinh bi tráng trong cuộc bàn tay tàn ác của kẻ thù. Những người còn sống cũng sẹo về cả thể xác lẫn tinh thần, lưng Tnú chằng chịt vết đâm, cụt cả mười ngón tay bị giặc đốt, nỗi đau đớn tột cùng, anh nhìn vợ con bị đánh chết. Bị đối phương tấn công thì bất lực.Không chỉ là biểu tượng cho số phận của người dân Tây Nguyên mà cây xà nu còn là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của con người nơi đây. Xianu là một loài thực vật kỳ lạ rất khao khát ánh sáng “Khi nhận được ánh sáng, nó sẽ nhảy lên rất nhanh”. Ngoài ra, cá đen còn có khả năng sinh sản mạnh, “một cây đổ, bốn năm cây con mới nhú lên, đỉnh đầu xanh tươi, mũi tên hướng lên trời”. Nó tượng trưng cho sự tiếp nối bền bỉ và bền chặt của nhân dân làng Xô Man, anh Quyết hy sinh để Tnú lên thay, anh Xút bị giết, chị Nhàn lấy công nuôi quân, chị Nhàn hy sinh, có một lớp con lên thay, Mai mất, chị Mai nối gót, cùng một cậu bé Heng. Thế hệ đi trước luôn sẵn sàng là bàn đạp để thế hệ sau vươn lên mạnh mẽ, tiến xa hơn trên con đường cách mạng.Bản thân cây rắn cũng có sức sống khó lường và cực kỳ mạnh mẽ. “Một số cây cao hơn đầu người, cành lá xum xuê như chim chóc, nhiều lông vũ. Đạn đại bác sẽ không giết được chúng, và vết thương của chúng mau lành như một thân một mình cường tráng. ”Hình ảnh bất hủ của cây tre làm ta liên tưởng ngay đến Tnú, người tiêu biểu cho lớp người anh hùng của dân làng Xô Man, anh đã chịu nhiều đau thương, thương tật nhưng anh vẫn sống, vẫn hoạt động hoạt động cách mạng, địch không bắt được và không thể không giết anh, anh hùng Tây Nguyên. Trong chiến tranh ác liệt, tàn khốc, sống là vô cùng, chết là có, Sức sống mãnh liệt, không thể khuất phục của Rừng Sán tiêu biểu cho tinh thần bất khuất, kiên trung của người dân Tây Nguyên trong chiến tranh.Nguyễn Trung Thành làm cho hình ảnh cây xà nu trở nên chân thực và sống động nhờ nghệ thuật tạo hình tuyệt vời, và góc nhìn của phim. Có lúc tác giả không khỏi bộc lộ cảm xúc cá nhân mạnh mẽ, ngạc nhiên và tự hào về loài cây độc đáo. Với bút pháp hiện thực và lãng mạn, nhà văn đã diễn giải một cách hoàn hảo vẻ đẹp của những rặng xà nu tượng trưng cho vẻ đẹp của con người trung nguyên, mở ra một cánh cửa thế giới của con người trung nguyên cho người đọc. Nhân vật Tnú.

Hình ảnh của Barnacle Tree – Model 3

Tây Nguyên là nơi sản sinh ra văn hóa cồng chiêng và các sử thi hùng tráng. Chính mảnh đất này đã thổi sức sống vào những tác phẩm của Nguyễn Trung Thành và để lại nhiều dấu ấn qua “Rừng Snaanu”, “Đất nước đứng lên”, v.v… Truyện ngắn “Rừng Snaanu” ra đời vào giữa mùa hè năm 1965. Chiến tranh chống Mỹ sắp kết thúc. Tác phẩm gây ấn tượng mạnh với người đọc về hình tượng cây xà nu – đại diện cho thiên nhiên và con người Tây Nguyên khí phách, bất khuất.Mùa hè năm 1965, đế quốc Mỹ phát động chiến tranh cục bộ, tác phẩm “Rừng rắn” ra đời. Tác phẩm được in trong tập “Trên quê hương của những anh hùng Dianyu”. Bối cảnh của câu chuyện cổ tích là mảnh đất Tây Nguyên, nơi con người anh dũng, trung thành.Tác giả miêu tả hình ảnh cây xà cừ xuyên suốt câu chuyện. Trong truyện ngắn này, tác giả không chỉ mở đầu và kết thúc bằng hình ảnh rừng “cành trúc” mà còn nhắc đến “rừng giận”, “cây giận”, “nhựa xà nu”, “cây xà nu”. lửa ”,“ ngọn đuốc sa nu ”… Xà nu gắn bó với cuộc sống thường ngày quen thuộc của dân làng: xà nu đốt lửa từng bếp, ngọn lửa sa nu bập bùng. Gặp nhau kể về cuộc đời Tnú Khói đen bao trùm lũ trẻ; Hút xà phòng còn làm bảng đen để anh Quyết dạy Tnú và chữ viết của Mai Hồ …Shanu cũng tham gia vào các sự kiện lớn trong cuộc đời của làng Soman: ngọn đuốc của ông Mette đang cháy sáng, dẫn dân làng vào sâu trong rừng để lấy giáo mác chuẩn bị cho cuộc nổi dậy. Vào ban đêm, cả làng mài giũa vũ khí của họ dưới ánh sáng của những ngọn đuốc. Giặc đốt tay Tnú bằng giẻ thấm xà nu… nên đặt tên tác phẩm là “Rừng xà nu” là khá hợp lý.Qua hình ảnh cây xà nu của Nguyễn Trung Thành đã trở thành pháo đài vững chắc bảo vệ cuộc sống của làng Xô Man: ngày nào địch cũng bắn ba phát đại bác vào làng, nhưng làng Xô Man vẫn bình lặng vì “hầu hết đạn pháo đã rơi. trên núi Rắn bên cạnh con nước lớn “. Ngược lại, được dân làng che chở, Sanulin phải chịu nhiều đau thương, mất mát:” Trong cả khu rừng ngàn cây, không một cây nào là không bị thương. Một số cây bị vỏ cắt làm đôi và lao đi như vũ bão. Ở một chỗ khác, tác giả miêu tả chi tiết hơn: “Một số cây si to bằng ngực bị đạn đại bác cắt làm đôi. Trên những cây này, nhựa cây rụng hết và dầu loãng, chỉ năm mươi ngày. .Cây héo”.Thông qua biện pháp nhân hoá và hình ảnh ẩn dụ, tác giả thể hiện nỗi đau thương mất mát của dân làng Xu Man, đồng thời lên án tội ác của kẻ thù. Viết lên nỗi đau của cái cây mà ta cho là nỗi đau của con người. Mỗi cây đổ khiến tôi như bị ngã. Đó có phải là ông Xu, bà Nhạn, mẹ con bà Mai, ông Quyết … là hình ảnh ngã xuống cho công lý dưới bàn tay tàn bạo của kẻ thù. Nhưng trong đau thương, cây xà cừ vẫn nổi lên vì vẻ đẹp thăng hoa đến ngỡ ngàng. Vẻ đẹp trong lòng kiêu hãnh, là mùa thu bất khuất “tuôn ra như vũ bão”. Đường nét, màu sắc, hình dáng đẹp đẽ, đau đớn nhưng vẫn thơm và sáng ”nơi vết thương rỉ nhựa, tràn ra một mùi thơm ngào ngạt, loang loáng trong nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm tím, thâm đen, đông lại thành cục máu lớn.Loài cây này có sức sống mãnh liệt, là biểu tượng cho cuộc sống và phẩm chất của con người Soman nói chung và cả dân tộc Tây Nguyên: qua cách miêu tả, lối viết của tác giả đã mang đến cho người đọc một sức sống hoang dại và mạnh mẽ. Rừng: “Ít cây nào trong rừng có thể sinh sản được như thế này. Cạnh một mâm xôi đã rụng, bốn năm cây non đã đâm chồi, ngọn xanh, mũi tên nhọn bắn lên trời.Đau và đau, sống và chết, nhưng sự sống của con rắn là bất tử, bất tử, không một sức mạnh nào, không mưa bom đạn của kẻ thù nào có thể hủy diệt được. Như một nhân tố “té ra từ vách đá”, “một cây non trong bốn năm” là đầu đàn. Như người xưa đã nói: “Không có cây nào khỏe hơn cây tùng trên đất ta. Cây mẹ ngã thì chồi non mọc lên, không biết có thể giết được cả rừng rắn này”.Khi một thế hệ ngã xuống, một thế hệ khác vươn lên thế chỗ và tiếp tục chiến đấu với kẻ thù. Người dân Soman cũng vậy: sau khi Xút Bá Nhân mất, thế hệ Mai và Tnu lớn lên, tiếp tục lao vào mưa bom, bão đạn để viết tiếp trang sử của làng. Mai gục ngã khi tuổi trẻ và hạnh phúc mặn nồng nhưng Dit khi lớn lên đã sớm trở thành bí thư chi bộ. Thế hệ trẻ của Heng đang tiếp bước cha anh. Tất cả điều này tạo ra một tập hợp các thông điệp chồng chéo.Một nét đẹp khác của cây xà cừ đó là cây ưa nắng, ưa tự do. Cuộc sống của nó là sự vươn lên của sự sống còn. Dựa vào đặc điểm này, Ruan Zhongqing một lần nữa khiến người đọc cảm thấy thanh thản trước mức án nhẹ. Cây rất ưa ánh sáng và khí trời: “Cây mau vươn cao, đón nhận ánh sáng mặt trời, từ trên cao chiếu xuống dòng nước lớn thẳng tắp, vô số hạt bụi vàng bay ra từ lớp màng nhựa thơm của cây.” Đó là tiếng gọi tình yêu tự do. Cũng như Tnú, cũng như những người dân Xôma, yêu tự do, khát khao ánh sáng, trang bị gươm giáo, quyết tâm bảo vệ bầu trời tự do ấy.Và trong rừng tùng còn có những loài cây khác, ngoan cường, không quản ngại mưa gió và sự bắn phá của kẻ thù: “Cành lá tươi tốt như chim, nhiều lông, vỏ không chết. Vết thương của họ lành nhanh như một cơ thể cường tráng, ba năm trời như vậy, rắn rừng đã hé ngực che chở cho cả buôn làng “. Dit …Đó là vẻ đẹp của những bức tường đồng kiên cố, những tấm thép lớn của Làng Soman. Vì vậy, trong năm năm qua, ở bản làng và khu rừng này, không có một cán bộ nào bị địch bắt, giết. Vì rừng xà nu mang vẻ đẹp của “rừng xà nu vây quân thù”. Tất cả tiếp nối nhau, tạo thành một đội và đưa ra cùng một thông điệp, đến tận chân trời.Tương tự như vẻ đẹp của Rừng Xà cừ, có vẻ đẹp của người Soman dũng cảm và bất khuất. Ngoài ý nghĩa thiết thực, Rừng Xạ Nữ còn là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của người dân vùng cao nguyên trung phần. Vẻ đẹp của bà Mette là vậy, người đã truyền và giữ vững ngọn lửa chí khí cách mạng với chân lý sáng ngời “có súng thì ta phải vác”. Đó là vẻ đẹp của người anh hùng Tnú, người dùng tinh thần nén đau thương thành sức mạnh kháng chiến. Là người đẹp mắt to, trong suốt và điềm tĩnh của Dieter, ngày Mai mất, Dieter như một thân cây nhanh chóng trưởng thành, nhanh chóng trở thành bí thư chi bộ của ông Mait, lãnh đạo dân làng Xô Man chống giặc. Bé Xiaoheng xinh xắn, đáng yêu dễ thương, tuy chưa trưởng thành nhưng thần thái “sắc như ngọc” …Có thể nói, hình ảnh xe ngựa xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, câu chuyện mở đầu bằng vẻ đẹp nghị lực sống trước nỗi đau mất mát, kết thúc bằng hình ảnh anh hùng kháng chiến. Ngoài “bốn hoặc năm cây đã bị chặt hạ, vô số cây si vẫn đang phát triển”. Vừa mới lớn, nhưng tinh thần chiến đấu rất cao, “cây mới mọc trong lòng đất, nhọn như trái lê”.Tóm lại, hình ảnh xe ngựa là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Ruan Zhongqing. Lấy đây là một phép ví von, người đọc được nhắc nhở rằng người dân Tây Nguyên yêu tự do, giàu nghị lực, bất khuất, trung thành với cách mạng. Chính vì vậy, hình tượng cây xà nu được tác giả đưa ra đã bộc lộ nhiều ý nghĩa mới, giàu thuộc tính thẩm mĩ và ý nghĩa nhân văn, đồng thời trở thành linh hồn của tác phẩm. Do đó, tác giả đưa ra câu chuyện của mình. Tên thật mang những ý nghĩa sâu sắc. : “Rừng Snapa”.

Hình ảnh của Barnacle Tree – Mẫu 4

Truyện ngắn “Cô gái Lonza” được tác giả viết vào khoảng giữa năm 1965, khi cuộc đối đầu giữa nhân dân miền Nam và ngụy quân Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt. Tác giả đã hòa quyện một cách tinh tế nỗi đau mất vợ, mất con của Tnú vào nỗi đau chung của dân làng. Họ đau khổ vì mất nước và mất tự do, và đây chính là tia lửa châm ngòi cho cuộc đấu tranh của người dân Soman. Sự khắc nghiệt của chiến tranh được ví như một bức tranh vẽ, thử thách phẩm chất của những con người Tây Nguyên. Càng khó khăn, gian khổ, họ càng kiên cường, bất khuất.Những câu chuyện về lòng yêu nước của mỗi thế hệ ở Làng Soman được kể lại bằng giọng nói hào sảng của bà chủ. Ông là một người già đã sống trên mảnh đất này từ rất lâu đời. Ông cùng với mảnh đất và con người nơi đây đã phải chịu đựng bao gian khổ, mất mát, đau thương. Tác giả đã khéo léo xây dựng hàng loạt nhân vật tiêu biểu cho cuộc kháng chiến của dân làng Sôman qua các thời kỳ: Từ già đến Tnú, Mai, Dít, Heng …Tác giả chọn Rừng Sán làm bối cảnh chính cho câu chuyện vì có nhiều điểm tương đồng giữa cây Sán và người Tây Nguyên gan góc. Xà nu là một loại cây cao, có tuổi thọ kỳ lạ. Loài cây ấy có sức sống mãnh liệt như con người Tây Nguyên.Đi được nửa trang đầu của truyện, người đọc bị cuốn vào cảnh hoang tàn, đổ nát của khu rừng xà nu, nơi hàng ngày bị bom đạn của kẻ thù tàn phá, nhưng hoàn toàn trái ngược với nỗi đau, nỗi thống khổ của kẻ thù. Tình yêu là hình ảnh của cây tùng ngoan cường, bất khuất, cây con từ đời này qua đời khác vẫn đâm chồi, nảy lộc xanh tươi trong cả rừng đại ngàn, không một cây nào còn nguyên vẹn. Những thân cây dài gấp rưỡi lao như vũ bão.Từ vết thương, dịch rỉ ra, chảy tràn ra, có mùi ngọt ngào, loang lổ trong nắng hè gay gắt, sau đó bầm tím, thâm đen và đặc lại thành từng cục máu lớn, có khi “to bằng hạt giống”, anh nói. Bị chia đôi bởi một khẩu đại bác. Trên những thân cây đó, nhựa cây đã bong hết, dầu vẫn còn loãng, vết thương không lành, cứ lở loét, năm mười ngày cây chết. , cành và lá của chúng rậm rạp như cây cối. Chim đủ lông, đủ lông. Đạn đại bác không giết được họ, vết thương của họ lành nhanh như những cơ thể cường tráng. Chúng di chuyển lên nhanh chóng, thay thế những cây bị đổ. “Tác giả chạm đến trái tim người đọc bằng những câu văn đầy xúc động, xen lẫn đó là sự ngưỡng mộ đối với chính cây, cũng như đối với con người Xô Viết. Tác giả dùng chính ngôn từ của mình để đưa mọi thế hệ độc giả đến rừng xà nu, cảm nhận từng vết thương rỉ máu mà cây phải gánh chịu hàng ngày. Nhà văn đã dùng tình yêu của mình để truyền hồn rừng vào những chiến sĩ tự vệ ngày đêm che chở cho người dân làng Soman.Dù máu chảy đầm đìa, dù tính mạng bị đe dọa nhưng những chiến sĩ tự vệ ấy vẫn luôn một lòng trung thành. Rừng là hiện thân của những con người Làng Soman nói chung và Tây Nguyên nói riêng, bất khuất, ngoan cường và tuyệt đối trung thành.Ngôi làng Suman mà tác giả đưa người đọc đến nằm trong tầm đạn pháo của kẻ thù nên cuộc sống ở đây luôn tiềm ẩn nguy hiểm, cái chết luôn bất ngờ, cái chết đột ngột trở nên bình thường và không sợ hãi. Vì vậy, rừng không chỉ là hiện thân của cái đẹp, mà còn là hiện thân của sức sống bền bỉ, ngoan cường do thiên nhiên ban tặng. Trong cả rừng đại ngàn, không một cây nào là không bị thương, không một cây nào thoát khỏi tầm ngắm của súng thần công mà chúng vẫn đứng vững. , có thể chữa lành. .Không thể làm cho những cây thông cao lớn ấy lùi bước trước mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Trong khu rừng bạt ngàn ấy, hàng ngàn cây thông thuộc các thế hệ đã đứng lên kháng chiến, giống như những người yêu nước Xiao Di và Heng đã lớn lên ở làng Soman.Tác giả Nguyễn Trung Thành đã hai lần nhắc đến hình ảnh rừng xà nu. Câu chuyện bắt đầu bằng hình ảnh Sanurin và kết thúc bằng hình ảnh Sanurin: “Đứng trên Sanurin bên mặt nước, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy những ngọn đồi nối tiếp nhau. Chạy tới chân trời”. Kết thúc mở của câu chuyện cho phép độc giả có cách giải thích riêng của họ về từng nhân vật và ngôi làng của anh hùng Soman. Sức mạnh của những lũy ​​tre này còn là sức mạnh của sự đoàn kết và sức sống ngoan cường của người dân cao nguyên miền Trung, đặc biệt là dân tộc Việt Nam.Rắn rừng quen thuộc đã trở thành biểu tượng của một cuộc sống đau thương nhưng bền bỉ. Từ một biểu tượng của thiên nhiên, rừng xà nu mở rộng thành biểu tượng của cuộc sống con người. Cây tre tồn tại trong cuộc sống hàng ngày của người dân làng Soman, và nó dường như là hơi thở của tất cả mọi người nơi đây, là mâm xôi lửa bập bùng trong bếp của từng hộ gia đình, chim ưng trong ngôi nhà giữa bếp lửa, của dân làng xum họp. nơi ấy; nhựa rừng cháy đuốc giữa đêm khuya, khói mù mịt quét qua bảng đen, anh Queye dạy Tnú và Mai học bảng chữ cái … Cây cối đã trở thành một sự kiện quan trọng đối với làng để tham gia và đi bộ vào làng.Buổi tối sắp bắt đầu, ông Mét cùng dân làng vào rừng lấy súng, dưới ánh đuốc như soi đường cho dân làng tiến đến cách mạng, giành thắng lợi. Đêm đêm ngọn đuốc Sáng lên soi đêm cho dân làng mài giũa vũ khí, phục vụ đấu tranh. Bọn giặc dã man ấy đã đốt mười ngón tay Tnú bằng giẻ xà nu, và chính ngọn lửa ấy đã làm nức lòng dân làng khi nhìn rõ xác của bọn phản bội.Nhựa cây từ khu rừng barnacle dường như đã lan ra khắp Soman. Họ kiên trung, sẵn sàng chiến đấu trước bom, đạn của kẻ thù. Họ sẽ luôn bên cạnh nhau như ông, bà, cha mẹ, con cháu,… Chính sức sống ấy đã tiếp thêm cho dân làng nghị lực phấn đấu và ước mơ về một tương lai tươi sáng.Nguyễn Trung Thành miêu tả hình ảnh cây xà nu một cách rực rỡ và thành công. Cây xà nu đã trở thành linh hồn của tác phẩm, thể hiện tinh thần chiến đấu bất khuất của người dân vùng cao nguyên trung tâm. Tác giả đã thấm nhuần vào loài cây ấy một hồn cốt, bất tử, không bao giờ khuất phục trước mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Tất nhiên mười, ngàn năm nữa cây xà nu sẽ mãi in sâu trong tâm trí người đọc.

Phân tích hình ảnh của cây Barnacle – Mô hình 5

“Rừng Rắn” là một truyện ngắn xuất sắc của Nguyễn Trung Thành và văn học thời chống Mĩ. Trong tác phẩm của mình, Nguyễn Trung Thành sử dụng hình tượng cây xà nu để làm nổi bật những đặc trưng cơ bản của văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975 – thiên hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn. Khuynh hướng này đã chi phối hoạt động sáng tạo nghệ thuật của các nhà văn trong giai đoạn văn học này.Đọc “Nỗi buồn Rừng Sác” với những ông Gặp, Tnú, Dít, Mai… đã để lại cho người đọc nhiều ấn tượng sâu sắc. Đáng chú ý là hình ảnh cây xà nu được lặp lại gần hai mươi lần, một hình ảnh đặc sắc xuyên suốt toàn bộ truyện ngắn. Hình ảnh này tạo nên vẻ đẹp hùng vĩ, đậm chất sử thi và lãng mạn cho câu chuyện về Làng Soman bất khuất, gan góc. Thông qua các tác phẩm, Ruan Zhongqing sử dụng ngôn ngữ thơ “lời có cánh”, miêu tả chi tiết về rừng cây và rừng cây trong cảm xúc say mê. Loài cây trong truyện xuất hiện nhiều lần và dường như quen thuộc nơi núi rừng Tây Nguyên, nó đã tham gia vào mọi sinh hoạt, tình cảm, vui buồn của người dân nơi đây trong chiến tranh. CHÚNG TA.“Rừng Rắn” là câu chuyện sử thi về cuộc đời anh dũng, đau thương, bất khuất của Tnú và toàn thể dân làng Xôman. Cơ sở chính của truyện là hình ảnh cây xà nu – một hình ảnh hàm chứa nhiều biểu tượng và ý nghĩa khái quát. Cây mâm xôi, rừng mâm xôi như những con người, những linh hồn sống, là tất cả những nhân chứng, tham gia vào bản anh hùng ca và gánh chịu mọi gian khổ, đau thương dưới làn đạn của kẻ thù. Nhưng bất chấp điều đó, rắn rừng vẫn sống bền bỉ, mạnh mẽ vượt qua mọi đau thương. Cây xà cừ là hình ảnh tượng trưng cho khát vọng tự do, phóng khoáng, anh hùng và sức sống tiềm tàng của dân làng Soman.Câu chuyện mở đầu bằng hình ảnh “rừng cây vạn tuế”, đến cuối cùng là “rừng rắn nối đuôi nhau chạy về phía chân trời”. Hình ảnh đó như một bản nhạc hào hùng, một tiếng đàn hạc, làm “nền” cho câu chuyện khiến câu chuyện cổ tích này càng thêm phần hùng tráng và lãng mạn. Rừng thông được coi là biểu tượng của người Soman. Nguyễn Trung Thành đã nhân hoá miêu tả con rạ là con người cũng có “vết thương lòng”, biết “khát ánh sáng”, “nâng ngực che chở cho buôn làng”. Cây xà nu còn là hình ảnh được con người ví von “lồng ngực như cây xà nu”. Trong những năm qua, khu rừng đã phải chịu đựng bao nhiêu sự tàn phá và nỗi đau mà dân làng phải chịu đựng khi đối mặt với ách thống trị của kẻ thù. “Trong cả khu rừng đại ngàn, không một cây nào là không bị thương.” “Cây bị chặt làm đôi, nhựa cây rỉ ra chảy tràn”… Rồi bầm dập dần, đen đặc, thành các cục máu đông lớn. Hình ảnh đó đã gợi lên lòng căm thù và quy tụ ý chí phản kháng.Nhưng quan trọng nhất, khu rừng xà nu bạt ngàn này vẫn toát lên sức sống tươi trẻ. “Bên cạnh một cây tùng mới rụng, bốn năm cây non đã đâm chồi, ngọn xanh tươi, mũi tên nhọn hướng lên trời.” “Cây mới mọc dưới đất, nhọn hoắt như lê.” “Ta nhanh chóng đi lên bắt lấy. Nhẹ thôi. ”Thế mới biết tuổi trẻ thanh xuân mạnh mẽ đến nhường nào! Tuổi trẻ ấy cũng là biểu tượng của thế hệ trẻ Làng Soman. Đó là Mai, Dieter, Tenu, Heng và những người khác luôn bị cách mạng ám ảnh, kiên trung từ thuở nhỏ, lớn lên trong lửa đạn, lớn lên trong đau thương, là một dân tộc luôn sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì tự do của người dân.Ngoài ra, sức sống bất khuất của rươi còn được nâng đỡ bởi hàng vạn cây xanh trên núi nhô ra khỏi rương rừng che chở cho chân trời bản làng. Đó là một cây thông xanh, rất vững chắc, đã cao trên đầu một người đàn ông, có cành và lá, giống như một con chim có bộ lông tốt. Đạn đại bác không thể giết được chúng, vết thương của chúng lành nhanh như một cơ thể cường tráng, và chúng sẽ sớm mọc lên để thay thế một cái cây đã đổ “, bốn năm sau một cái cây ngay lập tức ngã xuống, cây con lại mọc lên, vân vân. Rừng xà nu nối tiếp nhau trải dài đến tận chân trời, những rừng cây ấy là hình ảnh của những người dân bản Sôma liều lĩnh chống giặc, hết lòng theo đảng, theo giặc nổi dậy từ đời này sang đời khác. Đó là già Mắc, ông Xút, Tnú, Mai, Dit, anh Brai… tiêu biểu cho hình ảnh ông Mắc, tác giả so sánh ông lão với “cây xà nu”, hơn ai hết ông hiểu rõ sự trường tồn của cây cối và mảnh đất mà ông sinh sống, rừng tốt hơn Và sức mạnh tiềm tàng bất khuất của dân làng Xôman Chính là người đã nói với Tnú rằng “không có cây nào mạnh bằng đất ta” và rằng “cây mẹ chết thì cây non mọc lên”.Cây còn là nhân chứng cho sự giác ngộ, hy sinh thầm lặng, lòng dũng cảm và ý chí quật khởi của dân làng Soman. “Đứng trên đồi thông bên con nước lớn rung chuyển cả vùng Soman. Lửa thiêu rụi cả khu rừng” Ngọn lửa rắn soi sáng căn dặn Quyết: “Người sống sót phải chuẩn bị sẵn dao, giáo, dao, dao rựa, Mũi tên, súng cao su … một ngày nào đó họ sẽ sử dụng chúng. ” Ngọn lửa của con kỳ nhông đã thử thách ý chí và lòng dũng cảm của Tenu: “Không có gì ngọt hơn nước của con kỳ nhông … Mười ngón tay trở thành mười ngọn đuốc … Máu anh mặn chát nơi đầu lưỡi …”Giai điệu sử thi của “Sna nu Forest” bắt đầu bằng một câu chuyện được kể bởi một ông già dưới ngọn lửa của người Sán, một câu chuyện mang dấu ấn của chủ nghĩa anh hùng. Cây xà nu không chỉ gắn liền với quá khứ và hiện tại anh hùng mà còn gắn liền với mọi sinh hoạt, phong tục, đời sống văn hóa của người Soman, các dân tộc Tây Nguyên.Hình tượng cây xà nu quả là một sáng tạo nghệ thuật phi thường của Nguyễn Trung Thành. Tác giả đã chọn hình ảnh cái cây và mang đến cho nó những ý nghĩa mới với nhiều tầng ý nghĩa khác nhau qua lối viết gợi tả và gợi tả của tác giả. Qua bức ảnh này, người đọc có thể thấy rõ không chỉ dân làng Soman, nhất là người dân vùng cao nguyên trung tâm, mà còn là sức sống bền bỉ, quật cường của dân tộc Việt Nam trong những năm chống Mỹ cứu nước.

Phân tích hình ảnh của cây Barnacle – Mô hình 6

Ngay từ tác phẩm đầu tay Sự trỗi dậy của các dân tộc, Nguyên Yu đã cho thấy anh luôn hướng đến những vấn đề có ý nghĩa lớn đối với cộng đồng và đất nước. Câu chuyện Rừng Rắn cũng vậy. Tác giả sử dụng những hình tượng nghệ thuật để liên tưởng, minh họa và lí giải con đường mà đất nước ta phải đi khi kẻ thù giang tay uy hiếp, tàn phá gia đình, tổ ấm. Đặc biệt, hình ảnh rừng xà nu trong truyện được xây dựng rất hay, đã trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu nhất trong cả tác phẩm và tác phẩm Tây Nguyên thời kì chống Mĩ. “Rừng rắn” là một câu chuyện ngắn về cuộc chiến tranh cục bộ do đế quốc Mỹ phát động vào mùa hè năm 1965. Tác phẩm được in trong tập “Trên quê hương của những anh hùng Dianyu”. Bối cảnh của câu chuyện cổ tích là mảnh đất Tây Nguyên, nơi con người anh dũng, trung thành.Không phải ngẫu nhiên mà nhà văn chọn rừng cây làm hình ảnh xuyên suốt tác phẩm. Thứ nhất, vì đây là loài cây phổ biến ở Tây Nguyên, là biểu tượng của thiên nhiên Tây Nguyên hùng vĩ. Nguyễn Trung Thành say mê và ngưỡng mộ cây: “Tôi yêu cây xà nu, là loài cây uy nghiêm, cao quý, hoang dại và thuần khiết. Cây nào cao to, vạm vỡ đều rỉ nhựa sống,…”. Mở đầu và kết thúc bằng hình ảnh cây Sán và rừng Sán, tác giả gợi lên một bức tranh thiên nhiên hoang sơ, thô sơ và đầy sức sống. Mặt khác, trong tác phẩm, tác giả cũng đã gần hai mươi lần nhắc đến “rừng Sán”, “cây Sán”, “nhựa Sán”, “lửa Sán”, “ngọn đuốc Sán” … Điều này cho thấy hình ảnh của cây xà cừ là nguồn gốc của toàn bộ tác phẩm.”Ít loài cây nào ưa nắng như thế. Nó nhảy lên đón lấy, nắng rừng từ trên cao rọi thẳng xuống dòng suối lớn, thơm thơm vô vàn hạt bụi vàng từ nhựa cây. Đứng trên ngọn đồi ấy, nhìn về phía xa. , Ta chỉ có thể nhìn thấy những ngọn đồi phía chân trời. ”Những dòng tả cảnh hiếm có từ bàn tay của một nhà văn tài hoa, giỏi cảnh và vẽ. Những câu văn như vậy không chỉ giúp tạo cho tác phẩm một phong cách Tây Nguyên riêng biệt mà còn đưa người đọc vào khung cảnh thiên nhiên núi rừng chân thực, hùng vĩ, như được tận mắt chứng kiến. Cây tre gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt của người dân Tây Nguyên, chan chứa bao tâm tư, tình cảm, trở thành lá chắn che chở cho buôn làng Xô Man trước làn đạn giặc.”Phần lớn vỏ đạn rơi xuống núi xà nhà bên lũ. Cả rừng cây đại ngàn, không một cây nào là không bị thương. Cây dài đến nửa cây cuồn cuộn như vũ bão. Trong vết thương, nhựa cây chảy ra, tràn ra.” , thơm, Lấp lánh trong cái nắng như thiêu đốt, rồi dần dần bầm dập, sậm màu và đặc quánh lại thành từng cục máu lớn. Rắn rừng trong đoạn văn được miêu tả như một khu rừng “trong tầm đại bác” và bị bắn hai lần trong ngày. Ngay trong câu đầu tiên của tác phẩm, Ruan Yu đã tạo ra một cuộc sống đối mặt với cái chết, một tồn tại đối mặt với nguy cơ diệt vong, vì vậy, cây Sán và rừng nho trong tác phẩm còn là biểu tượng của nỗi đau chứ không chỉ là hiện thân của cái đẹp. Rắn rừng bị giặc tàn phá Vết thương do trận địa pháo còn là biểu tượng cho những mất mát, gian khổ mà dân làng Soman và nhân dân trung nguyên phải gánh chịu trong chiến tranh.Tuy nhiên, nguồn cảm hứng chính cho những trang viết về Serpent Grove vẫn không phải là nguồn cảm hứng đau đớn. Tác giả muốn ấn tượng cuối cùng của người đọc về khu rừng xà cừ là một khu rừng vẫn còn sống và tỏa sáng ngay cả khi đại bác liên tục bắn phá nó. Cây tre trong truyện ngắn mang vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt. “Bên cạnh một cây tùng mới đổ, bốn năm cây non đã mọc lên, cành lá xanh tươi, mũi tên nhọn đâm thủng bầu trời. Có rất ít loài cây ưa ánh sáng mặt trời. Nó bật dậy thật nhanh để đón nhận ánh nắng. Mặt trời trong rừng đổ thẳng từ trên cao xuống thơm phức vô số hạt bụi vàng từ nhựa cây.Sức sống mãnh liệt của những lớp cây tùng cũng là sức sống bền bỉ của biết bao thế hệ dân làng Xô Man trong chiến tranh. Họ có thể hy sinh như ông Từ, bà Nhàn như Mai, có thể chịu nhiều tổn thương như Tnú, nhưng cuối cùng, họ vẫn đứng lên, giang tay chống lại kẻ thù, hướng tới mục tiêu bảo vệ làng quê, đất nước, quê hương. Ở Xà nu có cây già, cây non, cây non, ở làng Xô Man có ba thế hệ người: thế hệ Me, thế hệ Tnú, thế hệ Mai và thế hệ Bé Heng. Ba thế hệ có ba vẻ đẹp khác nhau nhưng đều có một điểm chung: vẻ đẹp của ý chí tự do, bất khuất.Có thể nói, hình tượng cây trúc trong tác phẩm là sự sáng tạo độc đáo của nhà văn Ruan Zhongqing. Nó nổi bật trong toàn bộ tác phẩm, vừa hiện thực vừa mang tính biểu tượng. Hình ảnh cây xà cừ cho thấy Ruan Yu làm việc rất nghiêm túc với cuộc sống. Việc miêu tả những thiệt hại mà cây Sán gây ra, đặc biệt là của cộng đồng các dân tộc Tây Nguyên chỉ nhằm bày tỏ sự khâm phục và ngợi ca về sức sống quật cường, bất khuất, bất diệt của họ. Đây chính là lí do tạo nên tính nhân văn sâu sắc trong truyện ngắn.

Phân tích hình ảnh của cây Barnacle – Mô hình 7

Tây Nguyên – mảnh đất hùng vĩ và thơ mộng của những con người yêu nghề, đôn hậu và kiên cường, từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều văn nghệ sĩ. Mỗi người đều tìm thấy một biểu tượng đẹp ở mảnh đất này, tâm hồn cất cánh và ngòi bút thăng hoa. Ngọc Anh có bóng cây tùng như tiếng khóc nồng nàn của tình yêu thủy chung, Thu Bồn có tiếng chim Chora ngân vang tiếng hót trong trẻo thiết tha đầy tình yêu chiến thắng… và Thành Nguyên Trung một lần nữa cho ta hình ảnh chạy về phía chân trời Rừng Rắn là sức sống bất diệt của nhân dân Tây Nguyên kháng Mỹ, cứu nước.Đọc Rừng Sác, chúng ta không chỉ ấn tượng về những nhân vật Mết, Tnú, Dít, Mai,… mà còn bởi cây Sán – một hình tượng đặc sắc bao trùm toàn bộ truyện ngắn. Chính hình ảnh cây xà nu đã tạo nên vẻ đẹp hùng vĩ, chất sử thi lãng mạn cho câu chuyện về người dân làng Xô Man bất khuất, gan góc. Đây là hình ảnh hàm chứa nhiều ý nghĩa biểu tượng. Qua bức ảnh này, người đọc có thể thấy rõ sức sống ngoan cường, sức sống mãnh liệt của đồng bào Tây Nguyên, đặc biệt là dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Trung Thành lại miêu tả rừng già bằng ngôn ngữ thơ một cách chi tiết và tỉ mỉ, với những “lời có cánh” say mê được thấy trong tác phẩm của ông. Nhà văn đã viết về cây Sán gần hai mươi lần, và dường như cây Sán gắn bó với mọi sinh hoạt, tình cảm, vui buồn của người dân cao nguyên miền Trung trong trận chiến hào hùng.Bối cảnh chính của Hình tượng cây xà nu kể về một câu chuyện dài đau thương, không nguôi, như một bản anh hùng ca về cuộc đời của dân làng Tnú và Xô Man. Cây bách và rừng cũng giống như con người, linh hồn vừa là nhân chứng, vừa tham gia vào bản anh hùng ca và gánh chịu mọi khó khăn, gian khổ, đau thương do tội ác của kẻ thù gây ra, nhưng dẫu vậy, rừng Sán vẫn vững vàng, trường tồn bất chấp. mọi gian khổ: nó tượng trưng Nó tượng trưng cho khát vọng tự do, giải phóng của nhân dân, tượng trưng cho khí phách anh hùng và sức sống mãnh liệt của nhân dân. Làng Xô Man của người dân cao nguyên miền Trung trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.Hình ảnh cây xà nu xuất hiện trong những tác phẩm đầy chất thơ hùng tráng. Câu chuyện mở đầu và kết thúc bằng những hình ảnh “hàng ngàn thảo nguyên”, “sinh sản”, “rừng thảo nguyên hé vú và canh giữ làng” … “Rừng là biểu tượng của con người. Cây cối được ví như phản ứng của con người đối với con người, Một biểu tượng của cuộc sống, số phận và phẩm giá gợi lên con người – bao thế hệ dân làng Soman đã chiến đấu chống lại loài người.Cây Sán ưa ánh sáng và khí trời, “sớm có nắng”, Tnú cũng như dân làng Xô Man yêu tự do. Rừng Sán cũng như làng Xô Man, hứng chịu sự tàn bạo của kẻ thù: “Trong rừng đại ngàn, không một cây nào không bị thương, có cây bị chặt làm đôi, đến ào ạt như vũ bão. Lúc vết thương thì nhựa cây rỉ ra, trào ra, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, tỏa ra trong nắng hè oi bức, rồi dần dần bầm tím, thâm đen và đông lại thành cục máu lớn. Nhưng nó có một sức sống vô cùng mãnh liệt, không gì có thể tiêu diệt được nó: ” là cây vừa ngã xuống bên cạnh đã mọc lên bốn năm cây non, ngọn cây xanh tươi, những mũi tên lao thẳng lên trời. ”Như bao thế hệ làng Xô Man lần lượt đứng lên, khi Quyết hy sinh còn có Tnú, Mai: Mai ngã xuống ở tuổi trung niên sôi nổi, rồi Dít lớn nhanh không ngờ, trở thành bí thư chi bộ, Chính trị viên cộng đồng: Rồi cái những đứa con của Heng, thế hệ sau của Dit cũng đang lớn lên và tiếp tục chiến đấu, đồng thời, ngược lại, ở nhiều chỗ được miêu tả, tác giả so sánh nó với cây xà cừ, Jack Ma như thắt lại. như một quả mâm xôi lớn ”, vết thương trên lưng của Tnu khi bị kẻ thù tra tấn“ chảy ra một giọt máu, từ sáng đến chiều đặc quánh lại rồi chuyển sang màu tím, như nhựa cây rắn ”. Cách miêu tả này kết hợp con người và thiên nhiên thành một bài. Bài thơ hùng vĩ, tráng lệ Tác giả so sánh ông Mette “như một cây tre lớn”, bởi ông hiểu được sự gắn bó của cây lớn với đất, và sức mạnh tiềm tàng bất khuất của rừng và dân làng: ” Không có cây trên đất của chúng tôi hơn cây thông mạnh mẽ hơn. Cây mẹ ngã và cây con mọc lên. Đoán là nó đã giết chết con rắn rừng này! … ”.Loại cây này gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân và làng quê. Xà nu không chỉ xuất hiện trong cảnh mở đầu và kết thúc mà nó còn xuất hiện xuyên suốt câu chuyện về Tnú và anh chàng Xó Mán. Xà nu hiện diện trong đời sống sinh hoạt của dân làng, có từ ngàn đời nay: Lửa rắn bếp, lửa xã gắn kết dân làng, đuốc xà nu đốt sáng rực cả rừng ban đêm, chiếc bảng đen nghi ngút khói cho anh Quyết Đạt Tnú và Mai học bảng chữ cái ..; Xianu cũng tham gia vào những sự kiện quan trọng trong cuộc đời chống Mỹ: ngọn đuốc của sư cô cháy trong tay anh Mết, hết dân bản vào rừng lấy dao, giáo, mã tấu, mã tấu, mã tấu. Giấu kỹ và chuẩn bị cho trận chiến. Khởi nghĩa, đêm đêm làng Xô Man thức dậy trong ánh đuốc mài giũa vũ khí, giặc đốt tay Tnú bằng giẻ tẩm bột taluy …; chính ngọn đuốc ngoằn ngoèo soi sáng cả làng khởi nghĩa Tại ban đêm, xác của mười tên giặc bị giết nằm rải rác xung quanh đống lửa lớn ở giữa sân làng được chiếu sáng …Loài cây này còn là nhân chứng cho sự giác ngộ, hy sinh thầm lặng, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của dân làng Xô Man: “Đứng trên núi Sán bên con nước lớn, suốt đêm nghe tiếng động cả rừng Xô Man, ngọn lửa thiêu đốt Cả Rừng. “Lửa rắn soi sáng lời khuyên của Quyết:” Sống phải đổi thay như đánh dấu. Mắc khén, tên tuổi, dây treo … sẽ dùng đến một ngày nào đó “. Ngọn lửa rắn đã thử thách ý chí và lòng dũng cảm của Tnú: “Không có gì bằng nhựa của khối rắn… Mười ngón tay trở thành mười ngọn đuốc… Máu anh mặn chát nơi đầu lưỡi…”. Lòng căm thù cháy bỏng như nhựa sắc bén, biến “Hận thù” thành “Bàn tay báo thù”, bóp chết kẻ ác dưới tầng hầm.Câu chuyện mà ông Mette kể mang đậm phong cách sử thi. Đêm kể chuyện dưới bếp lửa rắn chắc như câu hát mà các bô lão trong làng vẫn thường hát: Sử thi truyền thống của cao nguyên miền Trung. Do đó, giai điệu sử thi của Rừng Xà cừ. Loài cây này gắn liền với quá khứ hào hùng, hiện tại và mọi sinh hoạt, phong tục tập quán, đời sống văn hóa của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên, khiến câu chuyện về cuộc đấu tranh chống Mỹ của Làng Xô Man lấp lánh những huyền thoại như Đam San, Xinh Nha. . ..Có thể nói, hình ảnh xe ngựa là mô típ chủ đạo của tác phẩm. Cây xà nu trở thành biểu tượng cho cuộc sống và phẩm chất của dân làng Xô Man. Đây là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Trung Thành. Các nhà văn đã chọn hình ảnh cây mâm xôi mang ý nghĩa mới, vẻ đẹp mới để xây dựng nên bức tranh hùng ca chống Mỹ kiên cường, bất khuất giữa núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ.

Phân tích hình ảnh của cây Barnacle – Mô hình 8

Rừng Sư Nữ là truyện ngắn của Nguyễn Trung Thành, tiêu biểu cho khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn của văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975. Chủ đề của tác phẩm mang đậm màu sắc lãng mạn bởi ý nghĩa sâu sắc đã định hình nên hình ảnh cây xà nu.Trong suốt chiều dài của tác phẩm, những chiếc cột là hình ảnh tổng thể của mạch máu của tác phẩm. Khi cầm bút vẽ lên câu chuyện cổ tích này, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu anh là cây Sán, rừng Sán. Hình ảnh thiên nhiên ấy trở thành chủ đề chính của tác phẩm, chiếm những vị trí quan trọng nhất trong truyện ngắn: nhan đề, mở đầu và kết thúc. Hình ảnh những chiếc xe ngựa quay đi quay lại nhiều vòng tạo nên một không gian núi rừng đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên.Loại cây này gắn bó mật thiết với đời sống của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên. Cây nêu trong tác phẩm là loài cây đặc hữu của Tây Nguyên. Qua hình tượng cây xà nu, nhà văn đã dựng nên một hình ảnh Tây Nguyên hùng vĩ, hoang sơ, mang đậm màu sắc Tây Nguyên cho truyện. Cây xà nu luôn gắn bó mật thiết với đời sống của dân làng Soman và tồn tại trong đời sống sinh hoạt của dân làng. Lửa cháy trong từng gian bếp, khói từ những xà nhà bằng tre đốt lên những đống lửa trong những ngôi nhà tụ họp của dân làng, cho phép Tnú và Mai học đọc. Khi Tnú trở về đơn vị, Gặp và anh Dít đưa vào rừng kho thóc bên Nước Lớn. Cây Sán còn tham gia vào các hoạt động quan trọng của dân làng: cây đuốc dẫn đường cho già và dân bản vào rừng lấy giáo, mác, mồi, dao rựa được cất giấu kỹ lưỡng chuẩn bị cho cuộc khởi nghĩa. Mười ngón tay của Tnú đã bị bỏng bởi những chiếc giẻ thấm nhựa giẻ rách, và vì cảnh đau thương, dân làng chống lại để “đống lửa lớn giữa đình” soi rõ “xác mười tên giặc”. Cây Sán cũng đã đi sâu vào tình cảm, nếp nghĩ của người dân cao nguyên miền Trung. Tnú cảm thấy “ngực căng như cây mâm xôi lớn” của mẹ. Trong truyện Gặp Cũ của Tnú cũng nói lên tình cảm thân thương, gần gũi và tự hào về cây Sán: “Không có gì mạnh hơn cây mâm xôi ta” đã trở thành máu thịt. và đời sống tinh thần của người dân cao nguyên trung tâm.Cây xà cừ tượng trưng cho số phận và phẩm chất con người Tây Nguyên trong chiến tranh cách mạng. Ta có thể nhận thấy dụng ý nghệ thuật này khi tác giả miêu tả hai hình tượng cây xà nu và người Tây Nguyên. Trước hết, thiệt hại do trận địa pháo của địch gây ra cho Rừng Ropa là một biểu tượng của sự mất mát đau thương to lớn mà đồng bào Tây Nguyên đã phải chịu đựng. Nếu trong rừng có cả ngàn cây mà không một cây nào là không bị thương, thì người dân Tây Nguyên cũng vậy. Cây tre non bị đại bác chặt làm đôi tượng trưng cho những đứa con của Tnú và Mai. Còn những cây cối trưởng thành không thể bị đại bác giết chết thì cũng giống như Tnú và Dít đang lớn lên từ đau thương mất mát của chiến tranh.Thứ hai, cây Sán có đặc tính là ánh sáng hạnh phúc, tượng trưng cho khát vọng tự do của người dân vùng cao nguyên trung phần. Nguyễn Trung Thành viết: “Ít cây cối ưa nắng đến thế…” Người dân Tây Nguyên cũng đã từng khao khát tự do, dù quân xâm lược đã giết hại các bà, các cô Mai nhất quyết nuôi giấu cán bộ. Thứ ba, khả năng sinh sôi nảy nở mạnh mẽ của cây Sán và sự bạt ngàn của rừng Sán gợi cho ta liên tưởng đến sự tiếp nối nhiều thế hệ của cao nguyên miền Trung. Bạn Nguyễn Trung Thành viết: “Ít cây nào trong rừng lại phát triển mạnh như thế này, cạnh cây xà cừ vừa mới đổ, có bốn năm cây si nhỏ màu xanh, hình mũi tên bay lên trời. Làng Soman cũng có chuyện này được truyền từ đời này sang đời khác. thế hệ: me già là mâm xôi lớn Tnú, Mai, Dít là những cây nho trưởng thành, bé Heng là mâm xôi con rắn Thứ tư, qua sự phá hoại của kẻ thù, sự tồn tại của rắn rừng, tượng trưng cho sức sống bất diệt và khả năng chiến đấu của nhân dân Tây Nguyên ngày càng lớn mạnh.Cây thông trưởng thành mau lành vết thương và vươn cao khỏi đầu thay cho cây thông bị đổ. Do đó, carbon hủy diệt không thể phá hủy rừng Sán. Nhân dân cao nguyên miền Trung cũng vậy, qua bao thế hệ đã thay nhau bảo vệ cách mạng.Hình tượng rắn rừng gắn liền với hình tượng nhân vật Tnú. Hai hình ảnh không tách rời nhau mà liên kết chặt chẽ với nhau. Khi con người không hiểu được bài học “nơi nào có súng thì phải có giáo” thì rắn rừng sẽ không thể trải dài đến tận chân trời trong màu xanh bất diệt.Tác giả kết hợp miêu tả cụ thể và bao quát trong đoạn miêu tả về cây xà cừ, kết hợp cảm nhận của nhiều giác quan để tạo nên hình ảnh một loài cây sống động và tràn đầy sức sống. Tác giả luôn dùng con người để miêu tả hình ảnh cây cối và sử dụng các hình thức nhân hoá, ẩn dụ, tượng trưng,… vừa thể hiện sinh động sự hùng vĩ của thiên nhiên, vừa gợi liên tưởng đến con người. Vì vậy đoạn văn miêu tả khu rừng kho thóc giống như một bài thơ trữ tình biểu cảm.Hình ảnh cây xà nu xuyên suốt tác phẩm là biểu tượng cho vẻ đẹp và sức sống của thiên nhiên và con người vùng cao nguyên trung tâm. Nhờ đó, chất thơ và chất sử thi được lồng ghép, thể hiện rõ nét phong cách văn xuôi của Nguyễn Trung Thành: vừa nồng nàn, vừa chiêm nghiệm, vừa điêu khắc, vừa khái quát.

Phân tích hình ảnh rừng Barnacle – Mô hình 9

Nguyễn Trung Thành là nhà văn của Tây Nguyên, anh viết rất hay, sâu sắc và chân thực về con người và Tây Nguyên hùng vĩ. Truyện ngắn “Nỗi buồn rừng núi” là tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Trung Thành đề cao bản hùng ca Cao nguyên miền Trung. Đặc biệt, tác giả thành công trong việc tạo dựng hình tượng cây xà nu mang cốt cách, cốt cách cho những con người sống trên mảnh đất này.Xuyên suốt toàn bộ tác phẩm “Sanu Lin” là hình ảnh cây Sanu, có thể được lấy làm hình tượng trung tâm, làm nền, và là cội nguồn để tác giả miêu tả thành công từng nhân vật. Sán là loài cây thường thấy ở núi rừng Tây Nguyên, dẻo dai, cứng cỏi, bất khuất. Nhắc đến Rừng Sác là người ta nghĩ ngay đến những người dân Tây Nguyên bất khuất không chịu khuất phục, luôn kiên cường bảo vệ nền độc lập của mình.Hình ảnh cây xà nu là tên do tác giả đặt, mở đầu và kết thúc truyện cũng là hình ảnh cây nho khổng lồ. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả chụp bức ảnh này, đó hẳn là chủ ý của chính tác giả. Nó không chỉ thể hiện sự hùng vĩ của thiên nhiên Trung Nguyên mà còn khẳng định ý chí quật khởi của con người Trung Nguyên.Trước hết, cây nêu là biểu tượng của núi rừng Tây Nguyên và gắn bó mật thiết với đời sống người dân Tây Nguyên. Cây xà nu gắn liền với cuộc sống của dân làng Soman, bao thế hệ người Tây Nguyên lớn lên đều mang hình ảnh cao quý này. Đó là Tnú, Mai, bà Gặp và bé Heng. Những người đó đã phải hy sinh, đánh đổi rất nhiều để có thể bảo vệ được dân làng và vùng cao Tây Nguyên. Xia Nv là cây thẳng vươn mình hướng về ánh sáng, cũng giống như con người Tây Nguyên, luôn hướng về phía trước dù có khó khăn thử thách đến đâu. Con rắn dường như là linh hồn của Tây Nguyên, đã in sâu vào tiềm thức của mỗi người.Không chỉ vậy, cây còn tham gia ghi dấu nhiều sự kiện lịch sử của dân làng Soman. Rắn đuốc soi đường cho dân làng Tây Nguyên, mười ngón tay Tnú bị nhựa của rắn đốt. Cây rắn đã ăn sâu vào lòng mọi người, là biểu tượng cho tinh thần và ý chí của người dân vùng cao nguyên trung phần. Dẫu vậy, “không gì mạnh hơn nó” được lặp đi lặp lại trong mỗi câu chuyện, và dù có cháy bỏng đến đâu thì nó vẫn có thể chống chọi với mưa gió.Xà nu là hình ảnh ẩn dụ để chỉ người dân Tây Nguyên. Hình ảnh Rừng Rắn bị bắn và đốt cũng giống như hình ảnh dân làng Soman bị áp bức, bóc lột dã man. Mất mát và nỗi đau cứ chồng chất, dẫn đến những lời than thở không ngừng. Dù bị đạn tàn phá nhưng cây xà cừ vẫn ngoan cường, trường tồn, cũng giống như hình ảnh của Mai, dù bị hành hạ nhưng Tnú vẫn có thể chiến đấu đến cùng bằng sức sống ngoan cường.Shanu và người dân Tây Nguyên dường như có một mối quan hệ hòa hợp, không thể tách rời. Đây cũng là dụng ý của tác giả khi xây dựng hình tượng hùng tráng ấy.Người dân Tây Nguyên luôn khao khát một cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và sum vầy. Tác giả gửi gắm niềm khát khao ấy qua hình ảnh con nghê khổng lồ và vô tận.Xà nu là loại cây sinh trưởng tốt, sức chịu đựng dẻo dai. Nhiều thế hệ Tây Nguyên đã ngã xuống, bao thế hệ khác tiếp bước, tiếp bước tinh thần chiến đấu. Nhiều thế hệ người lớn tuổi như tôi, rồi Tnú, và cuối cùng là Xiaoheng, tất cả họ đều tràn đầy khát khao về tương lai.Người đọc nhất định sẽ chú ý đến hình tượng nhân vật Tnú. Cây và Tnu là hai hình tượng song song hỗ trợ cho nhau và nổi bật lên nhau. Những nét tính cách điển hình của Xà Nu cũng là những nét tính cách mà nhân vật Tnú không nhầm lẫn với ai.Bằng tình yêu của mình dành cho cao nguyên miền Trung, Nguyễn Trung Thành đã vẽ nên hình ảnh cây xà cừ làm say lòng người đọc từ đầu đến cuối qua sự quan sát tinh tế. Xà nu tạo nên một khung cảnh đáng ngưỡng mộ về mảnh đất và con người Tây Nguyên.

Phân tích hình ảnh rừng Barnacle – Mô hình 10

Tây Nguyên, núi non hùng vĩ, cánh chim linh huyền bí và thơ mộng, chim Zhuo Rao rực rỡ sắc màu, cùng với tiếng cồng hùng tráng, trầm bổng, đàn Tulong đã đi vào “Quốc khí”. “” được viết bởi Ruan Yu, tạo nên không khí sử thi của một tiểu thuyết chống Pháp. Trong thời kỳ chống Mỹ, mảnh đất cực Tây của Tổ quốc này một lần nữa khơi nguồn cảm hứng lãng mạn cho Ruan Zhongqing để sáng tác truyện ngắn “Longxia cuồng nộ” – một truyện ngắn xuất sắc của văn học hiện đại về đề tài này. Thiên tài Chiến tranh Cách mạng, sinh năm 1965.Chỉ trong vài chục trang, tác giả đã khơi lại một vùng đất cháy bỏng mà người dân làng Xô Man đã anh dũng hy sinh để thực hiện khát vọng độc lập tự do. Xia Nulin, nơi ở của làng Xiaoman, trở thành nguồn cảm hứng thơ ca và là điểm tựa để nhà văn vẽ nên những gương mặt anh hùng. Hạ Nushu tỏa sáng rực rỡ trên văn đàn, trở thành một hình tượng nghệ thuật hoàn chỉnh, tạo nên âm điệu cho tác phẩm.Giống như cây tre Việt Nam, Xà nu, ăn thịt người sống, trung thành với con người. Xà nu cũng làm việc và có lễ hội để chia sẻ niềm vui nỗi buồn với mọi người. Nếu không có sự tồn tại của Xà Nữ thì sẽ không có sự tồn tại của con người. Mỗi cây Sán ở Rừng Sác đều gắn với ký ức riêng của mỗi người dân Xô Man. Cái cây lặng lẽ đứng đó, như đang đợi ai đó. Ai đi bộ từ đây trước tiên phải chạm trán với rừng cây, và những người từ xa trở về trước tiên phải chạm trán với rừng cây. Cây Xà Nu to lớn, lối vào “Rừng xà nu” từng là chứng tích tình yêu của Tnú và Mai. “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mai ở đây”, và cũng là “lần đầu tiên ở đây sau khi đi tù về”. Tú gặp lại Mai. Mai nắm tay anh khóc “không còn như trẻ con mà như người lớn, vừa thẹn vừa thương”. Những gì đã từng là ngây thơ, bây giờ là khó hiểu. Bây giờ, Mai bị giặc giết, cây bị đạn chặt làm thương nhớ. Tiểu Nữ bước vào tình yêu đôi lứa bằng một màu xanh mộng mơ khiến tình yêu càng thêm mơ mộng. Khi hạnh phúc bị chà đạp, nó cũng rơi theo ký ức, chỉ còn lại cội nguồn của mọi đau khổ. Cây này không còn là cây tàn nhẫn che bóng tâm hồn con người nữa.Ai bảo rắn có hình người thì phải khổ như người. Khi Xô Man tham gia chiến đấu, Xà Nu cũng phải đối đầu với khói lửa. “Hầu hết các quả đạn đều rơi xuống núi Shanu bởi nước. Có hàng ngàn cây trong rừng, không cây nào không bị thương …” Một số cây bị chặt bởi đạn của kẻ thù, và nổi lên như một cơn bão, những vết thương , nhựa cây Tràn ngập, thơm, trong như pha lê và nắng. Trời mùa hè nóng, sau đó dần dần các vết bầm tím và tụ lại thành những cục máu lớn. “Nếu nỗi đau của cây làm tan nát trái tim con người, thì sức mạnh của người đó cũng sẽ được truyền sang cây, để cây có được chỗ đứng vững chắc trên mảnh đất này.Dù phải chịu nhiều đau đớn, nhưng Tiểu Nữ đã trở thành chỗ dựa của mọi người. Khu rừng đau thương trở thành chướng ngại vật kiêu hãnh “vươn bộ ngực to che chở cho dân làng”. Giữa núi rừng ấy, làng Xô Man như cái nôi của những chiến binh, cái nôi của những cánh chim đại bàng trên bầu trời rộng lớn của vùng núi cao Tây Nguyên.Cũng giống như con người, khi một cây này ngã xuống thì cây khác vẫn tiếp tục vươn lên, vượt qua bao đau thương. “Bên cạnh một cây chồn hương mới đổ, bốn năm cây non đã đâm chồi nảy lộc, những mũi tên xanh tươi đâm thẳng lên trời. Ít loài cây nào ưa nắng đến thế. Nó nhảy lên đón nắng thật nhanh, Mặt trời trong rừng từ trên cao đổ xuống. , lấp lánh và thơm trên vô số hạt bụi vàng bay ra từ nhựa cây… “Người Soman đi về một cuộc sống tốt đẹp đầy ánh sáng thay vì ẩn mình trong bóng tối? Cứ thế, cây lặng lẽ vươn lên trời cao. Màu xanh đẹp đẽ như một tiếng nói thầm lặng đầy đam mê và tự hào, thể hiện nghị lực sống bất khuất không một bạo lực nào có thể đè bẹp: “Súng thần công không thể giết chết chúng, vết thương không thể giết chết chúng. Chữa lành nhanh như một thân thể cường tráng.” sớm chuyển lên thay thế những cây đổ. “Nhìn cây Sán lớn lên, vượt qua nỗi đau và cái chết, người Soman không khỏi tự hào về quê hương của mình – mảnh đất dành riêng cho cây cối, cây cối cũng chan chứa tình yêu đất và người: “Không có cây nào khỏe hơn cây trên đất ta. Cây mẹ ngã thì cây con mọc lên. Đoán nó giết rắn rừng này!”.Hình ảnh của Shanu xuất hiện trong rừng, đồi, cây cối và nhựa cây, sau đó là ngọn lửa của Shanu. Mỹ ngụy có lần tẩm nhựa Xà Nu vào giẻ quấn quanh mười đầu ngón tay của Tnu. Mười đầu ngón tay biến thành mười ngọn đuốc. Kẻ thù đã dùng ngọn lửa của con rắn để đốt cháy trái tim của những người gắn bó với ngọn lửa ấy. Nhưng ngọn lửa dường như có tình yêu, nó truyền sức nóng bên trong, đốt cháy trái tim Tnú: “Trời ơi! Cha mẹ ơi! Nó không còn cảm thấy ngọn lửa trong mười đầu ngón tay của nó nữa. Nó nghe ngọn lửa cháy trong lồng ngực, hừng hực trong bụng của nó. máu mặn chát nơi đầu lưỡi, Tú hét lên một tiếng, tiếng thét ấy có lửa thiêu đốt trái tim của những con người Soman, rồi hóa thành tiếng thét “giết chết” những bước chân nặng trĩu trên đầu kẻ thù.Ngọn lửa đã được dập tắt trong tầm tay của Tnu, nhưng ngọn lửa của Xà Nữ ở chính giữa căn phòng vẫn còn cháy sáng, soi rõ những xác địch nằm rải rác.Đó là nó! Những người dám dùng lửa để bị thương của Tiểu Nữ, đều bị ngọn lửa của Tiểu Nữ thiêu chết. ĐÚNG VẬY:

“Dũng khí cầm đuốc đốt cả bầu trời

Trời không cháy, lửa cháy em. “

Ngọn lửa đầu rắn đã bị thiêu rụi. Từ một ngón tay xòe ra hai, ba và mười đầu ngón tay. Từ mười đầu ngón tay đến bụng, đối mặt, lửa đốt rừng rực, thiêu sống kẻ thù: “Đứng trên núi Sơnu bên nước lớn, suốt đêm nghe tiếng gầm vang cả rừng Sác-ca Rùng mình lửa bùng cháy. toàn bộ khu rừng. “Cây Xà Nu là hình ảnh thực nhưng cũng là hình ảnh gợi sự so sánh hai chiều. Nói đến Xà Nữ là ta nghĩ đến người, nói đến người ta lại nghĩ đến Xà Nữ: “Tnu có thêm vết dao trên lưng, trên lưng không còn cây xà nu mẹ còn rộng. bằng một giọt máu đặc quánh, đặc quánh tím ngắt như rắn rết từ sáng đến chiều.Nếu Tnú là “cây xà nu” nhỏ bé giữa rừng người thì “vạm vỡ ấy Thân hình ma mị như người anh hùng trong bài ca dao đêm … “Có hơi thở của cây Xà Nữ. Sư cô:” Người trần truồng, ngực ưỡn ra như cây vẹt lớn “.Hình ảnh nàng Xia Nu là hình ảnh có thật và là biểu tượng cho sức sống bất diệt của nhân dân các dân tộc trung nguyên trong cuộc đấu tranh cách mạng. Kẻ thù dù hung hãn đến đâu cũng không thể giết hết cây cối, thậm chí cả người trong rừng.

Phân tích hình ảnh rừng Barnacle – Mô hình 11

Nguyễn Trung Thành là nhà văn liên quan đến Tây Nguyên. Trải qua hai cuộc kháng chiến chống Nhật, cùng với người dân nơi đây, Ruan Zhongqing hiểu rất sâu sắc về vùng đất này, nơi có tiếng chiêng, tiếng trống trong lễ hội, có những người con trung dũng, ngoan cường.Nếu như thời chống Pháp, Nguyễn Trung Thành – bút danh Nguyên Ngọc nổi tiếng với “Đất nước đứng lên” thì thời chống Mỹ, nhất là năm 1965, khi cuộc kháng chiến của nhân dân ở miền Nam đang diễn ra mạnh mẽ, ông Ruan Zhongqing xuất bản truyện ngắn “Rừng Sanu”. Công trình này là một bản anh hùng ca ghi dấu ấn về cuộc sống và con người Cao nguyên miền Trung trong cuộc Chiến tranh vĩ đại. Nổi bật nhất của tác phẩm là hình ảnh cây xà cừ.Cây xà cừ là nhân vật trung tâm của truyện ngắn “Khu rừng trong rừng” của Ruan Zhongqing. Xuyên suốt tác phẩm, chúng ta bắt gặp một rừng rắn chạy liên tục về phía chân trời. Cây Sán là loại cây quen thuộc hiện hữu trong đời sống sinh hoạt của người dân Tây Nguyên. “Củi cháy trong bếp lửa mỗi gia đình, bảng phấn hun khói cho lũ trẻ học bảng chữ cái, ngọn đuốc thắp sáng sân Weng trong những đêm lễ hội…”. Cây xà cừ có mặt trong mọi sinh hoạt lớn nhỏ của người dân Tây Nguyên. Cuộc sống của dân làng Xô Man đều liên quan đến rừng Sán.Nguyễn Trung Thành viết: “Làng nằm trong tầm bắn của pháo địch, ngày nào cũng quen bắn hai lần, lúc sáng sớm và chiều tối, hoặc lúc trời tối hoặc lúc nửa đêm, gà trống gáy. Súng thần công hầu hết rơi trên những ngọn đồi gần nơi lũ lụt. ” Trên bối cảnh đó, Nguyễn Trung Thành đã miêu tả một cách sâu sắc những đặc điểm nổi bật của câu văn thanh thoát. Cũng giống như nhiều loài cây khác, cây Tam thất là loại cây ưa ánh sáng và khí trời. “Ít loài cây nào trong rừng có thể sinh sản và sinh sôi tốt như vậy… Ít loài cây nào ưa sáng đến thế” nghĩa là khát vọng sống, khát vọng vươn cao.Nhưng trong những năm chiến tranh khốc liệt ấy, cũng như bao khu rừng khác ở Việt Nam, Rừng Sán bị tàn phá rất dữ dội. Một số cây bị chặt làm đôi và bốc cháy dữ dội như vũ bão, tại vết thương chảy ra một lượng lớn nhựa, bốc mùi khét lẹt trong nắng hè gay gắt, sau đó thâm đen dần và đặc lại, trở thành những cục máu lớn. Tuy nhiên, dù chiến tranh hoành hành tàn phá nhưng cây tùng vẫn có sức sống mãnh liệt “Bên cây đổ là bốn năm cây si với ngọn xanh, mũi nhọn. Mũi tên lao thẳng lên trời.” Tư thế vươn lên mạnh mẽ của cây tre, Như thách thức bom đạn chiến tranh “xô ta giết cây tre trên đất ta”. Sức sống hừng hực làm cho rừng mâm xôi vươn lên xanh tươi, thể hiện một niềm kiêu hãnh, tự hào “anh hùng” “Chờ đã, hai ba năm sau rừng xà-rông đã đứng lên che chở cho những người dân làng Xô-viết”.Thông qua nghệ thuật so sánh, nhân hoá, ẩn dụ, Nguyễn Trung Thành đã xác lập thành công và rõ nét ấn tượng về cây xà nu. Không chỉ vậy, Nguyễn Trung Thành còn đặt hình ảnh cây xà nu song hành với con người Tây Nguyên. Nếu cây cối là loài cây ưa sáng, ưa khí trời thì người dân Tây Nguyên yêu tự do, tin theo đảng, theo bước chân cách mạng cũng giống như muôn cây đều hướng về mặt trời. Nếu cây xà cừ bị bom đạn, khói, lửa tàn phá, đồng bào Tây Nguyên phải gánh chịu nhiều đau thương, mất mát trước kẻ thù. Bao nhiêu người đã bị giặc giết, như tre bị chặt làm đôi, bao nhiêu người còn sống mà đã phải chịu bao nhiêu đau thương. Nguyễn Trung Thành đã khắc họa sâu sắc tội ác man rợ của kẻ thù qua hình ảnh mối quan hệ kép giữa cây và người, để tác giả hình dung rõ hơn về bi kịch mà nhân dân ta phải gánh chịu do chiến tranh xâm lược.Cũng như những cánh rừng của đất mẹ, dân tộc Việt Nam ta vẫn biết:

“Thanh gươm nào có thể chia đôi đường biển?

Ngọn lửa nào có thể đốt cháy dãy Trường Sơn?

hận thù sinh ra hận thù

Máu thở ra máu, van trở về đầu “

Các thế hệ ở Tây Nguyên lần lượt đứng lên. Ánh sáng của niềm tin “Đảng ở trong nước, núi liền với nước” đã chỉ đường cho cách mạng. Thế hệ này ngã xuống, thế hệ sau lại nổi lên, Sút và phu nhân bị giặc giết nên đi tiếp tế cho bộ đội đã có Tnú và Mai. Bằng cách đó, các thế hệ người dân Tây Nguyên thay nhau giữ lửa truyền thống, giữ vững ý chí đánh giặc, đặc biệt là dân làng Soman, nhất là các thôn, làng của người dân Tây Nguyên. đặc biệt. đã chia sẻ.Trong các tác phẩm của Nguyễn Trung Thành, cây xà cừ đã xuất hiện, đồng hành cùng bước chân và cuộc đời của người dân làng Soman. Bám nhanh vào rừng dũng cảm, người dân Tây Nguyên như được tiếp thêm sức mạnh để đứng lên chiến đấu. Và với sự ân cần, chung thủy và tận tụy như vậy của người dân Tây Nguyên. Cây tre cũng thường cùng họ đi dạo, làm cho cuộc sống của họ yên bình hơn; làm cho “hầu hết đạn pháo của đồn địch đều rơi trên núi Rắn, cạnh con nước lớn”, thay vì nhắm vào những người dân vô tội.Cây xà nu là hình ảnh lý tưởng, đại diện cho phẩm chất và số phận của người dân Tây Nguyên. Hình tượng cây xà nu trong tác phẩm mang đậm chất sử thi anh hùng, làm rõ chủ đề tư tưởng của truyện ngắn “Rừng xà nu”. Để xây dựng hình tượng con rắn như vậy, Nguyễn Trung Thành đã sử dụng những câu văn miêu tả, những từ ngữ, hình ảnh được chọn lọc đặc sắc và nghệ thuật so sánh, nhân hoá, ẩn dụ và miêu tả trong tác phẩm của mình.

Phân tích rừng Barnacle – Mô hình 12

Theo nhà văn Nguyễn Trung Thành, khi đến với cao nguyên miền Trung, điều khiến anh ấn tượng nhất chính là cánh rừng cằn cỗi trải dài bất tận. Vì tình yêu đặc biệt với loài cây này, anh đã đặt tên cho nó là tác phẩm nổi tiếng của mình là “Rừng rắn”. Ngoài ý nghĩa về vẻ đẹp thiên nhiên, rừng xà nu đã trở thành hình tượng trung tâm và chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc.Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy tác phẩm bắt đầu và kết thúc bằng hình ảnh rừng thông bạt ngàn. Với cấu trúc đầu cuối tương ứng, logic được tạo ra cho công việc. Không chỉ vậy, hình ảnh cây xà nu còn xuất hiện từ đầu đến cuối tác phẩm, với nhiều biến thể khác nhau: gỗ, nhựa,… tạo thành một khung vững chắc liên kết toàn bộ tác phẩm thành một thể thống nhất. Như vậy, rừng trúc đóng vai trò chủ đạo tạo nên sự logic, mạch lạc cho tác phẩm.Hình ảnh cây xà nu vừa là nhân chứng, vừa là nạn nhân của chiến tranh, vừa là biểu tượng cho những đau thương mà người dân Tây Nguyên đã phải chịu đựng. Trước hết, Rừng Sanu là nhân chứng và nạn nhân của cuộc chiến. Mở đầu tác phẩm, tác giả đã mở ra khung cảnh khác thường “làng nằm trong tầm đạn pháo địch”, nghĩa là làng liên tục bị địch bắn phá. Nhưng điều bất thường này đã trở nên quen thuộc với người dân nơi đây: “Họ bắn như thường lệ, hai lần một ngày, vào sáng sớm và chiều tối, hoặc đứng trong bóng tối và bóng tối, hoặc vào lúc nửa đêm. Sau đó, họ trở thành một con gà trống.” hoàn cảnh bất thường này, tác giả đã ghi lại những hình ảnh đầy ám ảnh về nỗi đau mà rừng xà nu phải chịu đựng: “Hầu hết những viên đạn đại bác đều rơi trên núi Rắn, cạnh cơn lũ. Trong cả rừng cây đại ngàn, không một cây nào không. đau đớn. ”Nguyễn Trung Thành đã che giấu nỗi đau mất mát mà Rắn Rừng phải chịu bằng óc quan sát nhạy bén của mình. Đây không chỉ là nỗi đau của một cá nhân hay một cá nhân mà là nỗi đau của toàn bộ tập thể, cộng đồng. Sau khi quan sát toàn cảnh, anh đã ghi lại bức ảnh đau đớn và hãi hùng nhất với cận cảnh: “Một thân cây bị đốn hạ một nửa, phi nước đại như vũ bão”, bức ảnh vô cùng đau đớn và xót xa. Cây đang sinh sôi nảy nở bỗng chốc bị bom đạn chiến tranh chặn đứng. Ông đặc biệt nhấn mạnh đến hình ảnh: “Trên vết thương, nhựa cây chảy ra, chảy ra, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, chói chang dưới nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm tím, thâm đen và đông đặc lại thành từng cục máu lớn”. Tác giả đã biến khu rừng xà nu thành những sinh vật bằng những hình ảnh rất chân thực và cụ thể. Họ phải chịu đựng như con người. Chỉ với vài chi tiết đắt giá đó thôi, tác giả đã thể hiện được nỗi đau, mất mát của rừng xà nu trên bề mặt lẫn bề sâu. Dường như không chỉ con người, mà ngay cả thiên nhiên Tây Nguyên cũng phải hứng chịu bom đạn của chiến tranh.Không chỉ vậy, rừng xà nu còn là biểu tượng cho những nỗi đau mà người dân Tây Nguyên phải chịu đựng. Tất cả những nỗi đau mà Serpent Grove phải chịu đựng hoàn toàn phù hợp với nỗi đau và mất mát mà dân làng Xô Man phải trải qua. Đó là bà Nhạn bị chặt đầu treo cổ trên cây tre, bà Mai và các con chết dưới đòn tra tấn của giặc, mười đầu ngón tay của Tnu bị đốt bằng nhựa cây mâm xôi, vân vân. Chiến tranh đã tàn phá tất cả, không một ai mà một người, từ già đến trẻ đều không còn sống và phải chết dưới sự tra tấn của quân xâm lược.Rừng vừa là chứng nhân của chiến tranh, nạn nhân trực tiếp của chiến tranh, vừa là biểu tượng của nỗi đau, nỗi thống khổ do tội ác của kẻ thù gây ra. Tác giả miêu tả nỗi đau thương này ngay từ đầu tác phẩm, tạo cảm giác đồng điệu để chuẩn bị cho sự xuất hiện, làm nổi bật nỗi thống khổ của dân làng Soman mà tác giả khắc họa sau này. Cách miêu tả sâu sắc về cây xà nu là một bản cáo trạng mạnh mẽ, lên án tội ác của kẻ thù.Nhấn mạnh nỗi thống khổ của Rừng Sác, tác giả không chỉ dừng lại ở việc phê phán, lên án tội ác của chúng mà còn dùng những nỗi thống khổ ấy để làm nổi bật vẻ đẹp và sức mạnh của thiên nhiên và con người miền Tây. Rừng xà nu đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp hoàn thiện và trọn vẹn nhất của con người nơi đây.Căn cứ vào khả năng sinh sôi, nảy nở mạnh mẽ của cây bách, “Ít loài cây nào trong rừng có thể sinh sôi nảy nở như thế này, cây mới gục xuống lại mọc lên bốn năm cây si, ngọn xanh tươi, hình mũi tên, hướng thẳng lên trời. Tác giả miêu tả Con người của cao nguyên Trung bộ. Cả một cuộc chiến đấu bền bỉ, anh dũng, ngoan cường mà sau này người ngã xuống có thể vươn lên ngăn bước chân quân thù. : Bá Nhạn được ví như Cây nêu, tiếp đến là Dít và Heng, vì vậy núi rắn chạy về phía chân trời không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên bao la, mà còn là biểu tượng cho truyền thống anh hùng của người dân Tây Nguyên.Đặc biệt, tác giả còn sử dụng hình ảnh cây xà nu để tượng trưng cho sức mạnh, sức bền phi thường, lòng kiên trì của con người vùng cao nguyên trung tâm. Vì vậy, ngoài những cây đổ, còn có những cây khác vươn lên mạnh mẽ, cao hơn cả đỉnh đầu người, cành lá nhiều đến nỗi dù đạn đại bác cũng không thể giết được. Hình bóng cây tre trưởng thành với sức sống mềm mại, mạnh mẽ như thách thức bom đạn kẻ thù và hình tượng Tnu vẫn tiếp tục tham gia cách mạng dù đôi tay đã bị nhựa cây đốt cháy. , dùng chính tay để giết kẻ thù. Cây xà nu đã viết nên bản hùng ca về sức sống và sự ngoan cường của người dân trung nguyênTính cách, dáng vẻ, tính chất của cây cối thể hiện trọn vẹn cuộc sống và phẩm chất của con người Tây Nguyên. Đó là vẻ đẹp của sự dũng cảm, ngoan cường, bền bỉ, chống lại bom đạn kẻ thù. Có thể cho rằng cây xà cừ là hình ảnh quan trọng và có ý nghĩa nhất trong tác phẩm này.

Phân tích rừng Barnacle – Mô hình 13

Nguyễn Trung Thành là bút danh của nhà văn Nguyên Ngọc có công cứu nước trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuốn tiểu thuyết “Khu rừng của con rắn” năm 1965 của ông là một truyện ngắn xuất sắc. Câu chuyện theo kiểu “đồng khởi nghiệp” của dân làng Xô Man ở Tây Nguyên. Ông Mette, trưởng làng, người chỉ huy quân sự, người lãnh đạo dân làng Xô Man mài giáo, mác, mồi, mã tấu, … đứng lên đánh đuổi bọn côn đồ ác ôn của Đế quốc Mỹ, giải phóng làng. Ngọn núi thần thánh. Họ chiến đấu vì sự sống còn, vì chân lý cách mạng sáng ngời: “Chúng có súng thì ta phải có!”. Ngoài các nhân vật Me, Tnu, Mai, Dít, Heng, Quyết,… để lại cho chúng ta nhiều ấn tượng, hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn được tác giả miêu tả như một chiến binh oai phong lẫm liệt. .Ngày ấy … cách mạng miền Nam đang trải qua những năm dài tăm tối, đầy rẫy những thử thách ghê gớm. Bọn đột nhập đến, lục soát, mai phục, không một đêm là chó sủa gâu gâu trong rừng. Làng bị bao vây, dân làng bị đàn áp, khủng bố dã man. Đầu ông rướm máu, xót xa và đau đớn: giặc treo cổ ông Hutte trên cây vả đầu làng; chúng giết bà Nhạn, cắt tóc và treo súng! Rừng Rắn cùng chung số phận với dân làng Xô Man, trong tầm bắn của kẻ thù. Chúng bắn cả ngày lẫn đêm, sáng sớm và chiều tối, lúc trời tối mịt mù, hoặc lúc nửa đêm gà trống gáy. Tang lễ treo lơ lửng trên Serpent Grove. Hàng vạn cây xanh “một cây không đau”. Đạn địch xuyên qua người anh, “xà nhà đổ xuống như vũ bão”; nhựa cây tích tụ, tụ lại “hóa đen và đặc lại thành những cục máu lớn”. Rừng rắn cũng phải chịu đựng nhiều như con người. Bao nhiêu cây non bị trúng đạn của kẻ thù, năm mười ngày vết thương bị “chẹn” lại, cây chết khô!Gần 20 lần tác giả nhắc đến rừng Sán, núi Sán, cây Sán, cành Sán, ngọn và lá cây Sán, nhựa cây Sán, khói lửa Sán, … mỗi khi cây Sán xuất hiện, cây Thất Nữ lại mang một dáng vẻ kỳ lạ, tất cả đều tượng trưng cho khí phách quật cường của dân làng Xô Man, của núi rừng Tây Nguyên, sức mạnh bất khuất!Stella kiêu hãnh đứng trong mưa đạn, chiếc trước ngã xuống và chiếc sau tiến lên. Vì vậy, bên cạnh cái cây bị bắn hạ, bốn năm cây cối sinh trưởng và thịnh vượng. Nếu cây Kơ nia cho bóng mát che cả bầu trời và lòng người tượng trưng cho lòng trung thành, nghĩa tình thì cây Sưa lại là loại cây “bóng”, mùi nhựa cây “thơm”, nhiều dầu. ”Nguyễn Trung Thành đã tạo ra 3 hình ảnh tương phản độc đáo và tuyệt vời để khen ngợi sự cao sang của cây tùng: có khi ngọn cây như mũi tên bắn thẳng lên trời, có khi cây non vừa nhú khỏi mặt đất thì“ nhọn như quả lê. ”, Cây xà nu Lin thỉnh thoảng“ vươn bộ ngực to lớn để che chở cho buôn làng. ”Rõ ràng hình ảnh cây xà nu mang tầm vóc và lòng dũng cảm của một chiến binh máu lửa thực thụ.Đôi khi, những buổi chiều, những buổi sáng Tnú trở về làng rồi lại ra đi, rừng cây lại hiện ra trước mắt Tnú. Ba năm sau, anh đi “cưỡng bức” để trả thù cho tên công tước độc ác, anh trở về quê hương, thăm làng, gặp lại rắn rừng, như gặp lại một người bạn cùng chiến đấu, và anh tự hào và hãnh diện. Tập trung: “Đứng trên ngọn đồi ấy, nhìn ra xa, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy những ngọn đồi phía chân trời”. Buổi sáng anh đi trên đường với Mette và anh Dieter, và cũng có một lùm rắn để lại với tình yêu và nỗi nhớ. Anh mang lưng về quê ra đi với một sức lực mới: “Ba người đứng đó, nhìn về phía xa, nhìn quanh cũng chẳng thấy gì ngoài rừng thông nối tiếp nhau lao vút đến tận chân trời”.Hình ảnh rừng xà nu đã gợi cho ta nhiều suy nghĩ sâu sắc về cuộc chiến tranh nhân dân và các tầng lớp nhân dân, rừng xà nu tượng trưng cho sự hy sinh, đóng góp của quân dân Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến. Chính vì vậy, khi gặp lại Tnú, ông Gặp đã dũng cảm khẳng định với vẻ kiêu hãnh và thách thức: “Có đi rừng gần nước lớn, nó còn sống, không có cây cối, không có gì ở đất ta mạnh hơn cây thông. Vâng, cây mẹ ngã và cây con mọc lên, đoán chừng nó sẽ giết chết rừng!Điều làm nên nét độc đáo của truyện ngắn “Rừng xà nu” chính là nghệ thuật miêu tả cảnh và nhân vật độc đáo. Rừng xà nu không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, không chỉ là cảnh chiến trường bi tráng mà còn là biểu tượng cho lòng anh dũng của nhân dân trung nguyên và nhân dân miền nam. Gặp được các chú giống như sử thi từ sử thi “Bài ca núi Đăm”! Một trưởng bản 60 tuổi, thân hình tròn trịa, bộ râu dài và đôi mắt sáng long lanh với những vết sẹo chiến thắng, “ngực căng như cây mâm xôi lớn”.Nói đến hình ảnh cây rắn không thể không nhắc đến cây rắn lửa. Tác giả đã tạo ra ngọn lửa rắn ba nhát tạo nên không khí huyền bí và linh thiêng. Dưới ánh lửa, Tnú đọc “bức thư” của Quyết gửi cho dân làng Xô Man trước khi chết. Lần thứ hai, hình ảnh con rắn lửa cháy trên ngón tay Tnu là ngọn lửa căm hờn, căm thù “máu chảy đầu rơi” (Tố Hữu). Lần thứ ba, ánh sáng của ngọn đuốc ngoằn ngoèo đỏ rực, lóe lên những ngọn giáo và ngọn giáo, và hét lên: “Cắt! Cắt!” Xác của Matt, phơi bày xác chết của mười kẻ thù, bao gồm cả Công tước độc ác, nằm trong vũng máu. Nhà Đại bàng. Cây Sanu đã chia ngọt sẻ bùi với Xô Man, chiến đấu chống lại nước Mỹ và những kẻ phản bội của nó!Nhà văn Nguyễn Trung Thành hẳn đã thành công nếu nhà thơ Choimoto chắp cánh cho chim, một nhà thơ vô danh biến cây Kơnia trở thành biểu tượng của lòng dân và sức mạnh quật khởi của núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ. Vẻ đẹp kỳ vĩ của Rừng Banak thể hiện chủ nghĩa anh hùng của dân làng Xô Man, chủ nghĩa anh hùng của Việt Nam. Hơi hướng Tây Nguyên, những sắc màu huyền ảo, không khí linh thiêng, hương vị của sinh hoạt truyền thống núi cao và con người Tây Nguyên được thể hiện một cách hào sảng qua hình ảnh Rừng Rắn.Truyện “Nỗi buồn rừng núi” đã thành công rực rỡ, tiêu biểu cho khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn của văn học Việt Nam về đề tài chiến tranh. Phong cảnh và con người được chiếu sáng dưới ngọn lửa thánh huyền diệu. Nó giúp người đọc sống lại một thời kỳ vô cùng đau thương và oanh liệt của lịch sử dân tộc.

Phân tích rừng Barnacle – Mô hình 14

Được biết đến là nhà văn viết nhiều và hay nhất Tây Nguyên, Nguyễn Trung Thành có một tập truyện ngắn xuất sắc. Trong đó có một câu chuyện chủ đề Tây Nguyên là Rừng Sán – câu chuyện kể sự thật về cuộc cách mạng của đồng bào dân tộc Tây Nguyên với hình ảnh Rừng Sán đã trở thành biểu tượng.Tác phẩm Rừng xà nu có hai cốt truyện đan xen. Đây là câu chuyện về Tnú – cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ của các anh hùng dân tộc và dân làng Xômali chống lại sự tàn bạo của đế quốc Mỹ. Nổi bật trong truyện ngắn là hình ảnh cây xà nu, được nhắc đến như một dàn đồng ca và được sử dụng ở nhiều góc độ.Vẻ đẹp của cây tre, từ thực tế khách quan đến chủ quan, đi vào cảm giác độc đáo với hương thơm ngọt ngào và ánh sáng lung linh của nó. Đối với người dân cao nguyên miền Trung, cây Sán có vị trí quan trọng, sống trên quê hương hùng vĩ, mọc giữa núi rừng tạo nên màu xanh bất tận, tạo không gian bao la cho núi rừng. Chính vì thế, dù là mở đầu hay kết thúc, tác giả đều sử dụng hình ảnh cây nho liên tiếp tạo nên một điệp khúc xanh bất tận làm nền cho câu chuyện, một bản sắc đậm đà bản sắc của cao nguyên miền Trung.Thứ hai, cây xà cừ luôn tồn tại trong cuộc sống thực. Ngọn lửa xà phòng hàng ngày vẫn cháy trong từng gian bếp nhỏ, khói xà phòng phả vào mặt từng đứa trẻ. Người Somalia sống dưới những tán cây xà nu, khi trở về quê hương, họ cũng trở về bóng mát dưới chân núi. Nó hiện ra từ nhiều góc độ, có khi là hoài niệm, có khi là dĩ vãng, có khi lấy thân làm đầu, có khi như ngọn lửa, có khi như núi, có rừng. Rừng Barnacle là nơi chuẩn bị vũ khí và chờ đợi cho đến khi vùng dậy. Ngọn lửa Snakecoin như ngọn đuốc, đốt lên lòng căm thù, rồi hừng hực trong lòng mỗi người, báo hiệu thời khắc hiệp lực. Bếp lửa sáng ấm là nơi cả làng quây quần, lắng nghe từng lời kể của cụ.Không chỉ vậy, cây xà cừ luôn rất tương sinh với người dân cao nguyên miền trung, rất chan hòa. Người Sanu mang nặng đẻ đau. Qua hình ảnh cánh rừng bị tàn phá, người đọc như được sống lại lịch sử đau thương của dân tộc Soman, nơi đã trở thành sức mạnh để dân làng kháng cự. Thứ hai, con rắn là biểu tượng của sự sống, niềm tin vào tự do. Cây nào vươn cao, xanh tốt là cây nào cũng muốn sống và vươn mình tìm tự do. Đây là nguyện vọng và lòng trung thành của người dân Somali. Dù nằm trong tầm bắn của pháo địch nhưng rừng vẫn xanh tươi. Người dân Somalia cũng vậy. Chúng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Sự tàn bạo, dã man, thậm chí tàn nhẫn của kẻ thù không thể tiêu diệt được tinh thần bất khuất của dân làng, kẻ thù càng tàn bạo thì tình đoàn kết càng bền chặt. Cuối cùng, khu rừng xà cừ tượng trưng cho các thế hệ của người Soman. Rừng Xia Nu được chia thành ba thế hệ: cây già, cây già và cây non. Họ luôn có quyền thừa kế và là biểu tượng của người dân các làng Somali. Bom đạn không quật ngã được cây cổ thụ, bom đạn cũng không thể ngăn cản được tinh thần của ông Mette – luôn kiên cường trấn giữ quê hương, dù gặp bao nhiêu thử thách, ông vẫn dũng cảm và trở thành chỗ dựa của toàn dân. .Mỗi cây trưởng thành phản ánh một tập thể thanh niên giàu nghị lực, sẵn sàng đứng lên chiến đấu như Tnú, Mai và Dít. Đau đớn tiếp tục tôi luyện ý chí kiên trì. Đó là lực lượng ngày càng lớn mạnh, hùng hậu, được nuôi dưỡng và nâng niu bởi một tinh thần gan góc tạo nên sức mạnh của dân tộc mang màu sắc sử thi.Sanu no Mori là một hình tượng nghệ thuật thể hiện chủ đề và ý tưởng của tác phẩm. Hình ảnh cây xà nu được thể hiện bằng những ngôn từ vừa lãng mạn, vừa gợi tả, vừa khái quát, vừa chi tiết, chân thực, tạo nên một nét chấm phá rất đậm chất sử thi cho truyện cổ tích.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *